Thứ Tư, 14 tháng 11, 2007

Những ngày lang thang - Mukdahan, That Phanom

Tình hình đang rất là tình hình vì Memory Stick của máy chụp hình bị "tạm" hư, không đọc được. Vì chuyến đi Đông Dương lần trước đã gặp sự cố này (và đã bị hư luôn, không phục hồi được cái thẻ Sony đó, mất tiêu toàn bộ hình ảnh của chuyến đi gần cả tháng) nên lòng rất lo lắng. Không biết việc gì sẽ xảy ra lần này.

Cửa khẩu Mukdahan và Savanakhet. Khi sang bên đất Thái, sự khác biệt giữa 2 bên bờ sông Mekong lại càng rất dễ nhận thấy.

Bên ni, bên nớ rất khác. Ngay ở bến sông Mukdahan là chuyến du thuyền lộng lẫy. Đêm hôm trước, ngồi bên nớ Savanakhet nhìn sang bên ni Mukdahan đã thấy "hào quang sáng chói", nay đã được "mục sở thị".

Ở ngay bên bờ sông (ngay bến phà biên giới, vẫn còn hoạt động song song với chiếc cầu Hữu Nghị) là ngôi chùa thật lớn và nhiều ngôi chùa đang xây. Hình ảnh vị sư đang suy tư bên bờ Mekong thật lạ, và sẽ rất lạ hơn khi sau đó bạn sẽ thấy hình ảnh các vị sư sãi đi chợ Đông Dương, vui như hội. (Note: Chợ phiên ở Mukdahan có tên là Indochine Market, mở vào ngày Chủ Nhật hàng tuần. Rất nhiều cư dân Lào (và bây giờ là cả Việt) qua sông tấp nập đi chợ phiên. Mục đích của nhà chức trách Thái Lan là muốn xây dựng 1 khu vực trung tâm thương mại tại đây, sau khi cầu Hữu Nghị 2 được khánh thành).

Bạn xem nhanh hình ảnh các ngôi chùa ở Mukdahan nhé, rất lộng lẫy, hoành tráng...

Phật dạy "Cứu 1 người hơn xây 9 chùa", nhưng xây chùa thế này thì nguy hiểm quá.

Trước cổng chùa là chợ thật nhộn nhịp, là các băng rôn, áp phích về Đức Vua, các chiến dịch tranh cử cạnh tranh nhau của các Đảng đối lập,... Những điều này có làm chú tiểu suy tư trong gian hàng của chùa?

Mukdahan không chỉ có chùa, mà còn có nhà hàng với những món ăn đặc sắc. Đặc sắc đến nổi ăn xong mới nhớ chụp hình (!) vì quá đói!!! Đố ai biết đó là món gì, biết được là có thưởng liền.

Những cô gái Thái bán hàng cười tươi như hoa. Ở Thái, hình như món gì cũng nướng? Bạn có biết? Món nướng ở đây đa dạng hơn ở Sapa và Tây bắc Việt Nam nhiều.

Không thể lẫn vào đâu được là hình ảnh những chiếc áo vàng trong phiên chợ. Các chú tiểu, các thầy nhiệt tình tham gia chợ phiên nhưng hình như các thầy còn có nhiệm vụ khác hơn là chỉ đi chợ mua hàng? Các thầy đang chọn mua các thảo dược, chắc để làm thuốc cứu người.

Chợ phiên Đông Dương còn có nhiều thứ mà chỉ một chiều lướt nhanh qua không thể biết gì nhiều. Hình ảnh chợ nhộn nhịp, dù trên đường phố, dưới tầng hầm hay trước cổng chùa... những chú voi con lang thang trên phố đông, những đoàn người hối hả mua sắm... nhưng cách đó chỉ 1 đoạn đường ngắn là chiếc cầu cũ vắng vẻ, có những chú bé cần mẫn câu cá dưới chân cầu thay vì rong chơi trong phiên chợ.

Thế là cũng "sống" với Mukdahan được 1 buổi chiều, từ lúc lang thang đi bộ trong nắng gắt từ bến xe đến Tesco để đổi tiền, từ lúc rong chơi trong chợ, từ lúc rời bỏ phố thị đi lòng vòng các khu ngoại ô, phố cũ... Không hiểu gì nhiều nhưng cũng cảm nhận được chút ít cuộc sống Mukdahan, nhất làlu1c ngồi uống beer Singha bên quán vắng bờ sông, nhìn những chiếc xuồng mong manh xuôi Thái ngược Lào và dưới chân cầu hình ảnh cậu bé đang lúi húi... Chào Mukdahan nhé, thời gian không cho phép nữa, thắng tiến lên Bắc Thái, để còn kịp đúng hẹn ở Bắc Việt.

Rời Mukdahan, lên đường đi That Phanom. Thành thật mà nói trước giờ chưa bao giờ nghe thấy tên của thành phố này, nhưng thấy nằm trên cung đường đi và được LP giới thiệu, thế là quyết định dừng chân ở đây thay vì đi thẳng lên Thakhong Phanom (thủ phủ của tỉnh có That Phanom này). Ra bến xe, mua vé và thông báo với người phụ nữ bán vé, cũng là phụ xe, đàng hoàng nhưng nữ đồng chí này không nhớ. Đến khi xe qua khỏi That Phanom 8km, mình nhìn thấy bảng chỉ đường đi hướng ngược lại hỏi thì mới ngớ người ra. Thế là xe dừng lại giữa đêm đen (ở ngoại ô), phụ xe xuống ngoắc các xe tuk-tuk lại xin cho mình đi nhờ nhưng không OK vì mọi người đang trên đường về nhà. Cuối cùng, nữ lơ xe phải vào gõ cửa nhà dân và nhờ chở mình ngược lại. Năn nỉ mãi, cuối cùng mới được nhận lời. Vào nhà chơi vài phút, chụp vài tấm hình xong leo lên xe Honda đi trong "đêm đen và gió lạnh" ngược về T.Phn. Thật là 1 kỷ niệm hiếm có (những vẫn hay thường gặp khi đi lang thang mà bị bất đồng ngôn ngữ!).

Gia đình người nông dân tốt bụng, ông chồng của người phụ nữ này đã chở mình ngược về That Phanom. Cậu bé con rất láu lỉnh và dễ thương, rất tốt bụng với khách lạ.

Và thật ngạc nhiên với That Phanom. Thật "đáng đồng tiền bát gạo" khi dừng chân ở đây và được chiêm ngưỡng tòa "Chedi" nổi tiếng, lóng lánh vàng rực sáng trong đêm. Các bạn xem hình ảnh Chedi của ngôi chùa nổi tiếng ở That Phanom nhé (Entry này viết và bị xóa 3 lần khi save, thật là kỳ công!!!)

Nếu chưa đến, bạn không thể tưởng tượng về tòa Chedi với 102kg vàng trang trí bên ngoài này đâu. Thật đấy, lang thang tuy chưa nhiều, nhưng cũng không ít, thế mà mình gần như bị sốc khi chiêm ngưỡng ngôi chùa này. Đêm That Phanom còn nhiều chuyện rất hay. Hẹn gặp các bạn trong entry sau.

(Lúc này phải lo nhắn tin trả lời các bạn ở quê nhà, đang đi ăn đám cưới. Lang thang ở That Phanom, mình đã bỏ lỡ 2 đám cưới của bạn bè, em út ở quê nhà đấy. Chắc có người giận, ít nhiều).

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

Những ngày lang thang, rời Savanakhet

Sáng Savanakhet. Dậy thật sớm để đi lòng vòng và chụp hình các vị tăng ni, các chú tiểu đi khất thực, niềm yêu thích mà mình ít khi bỏ lỡ khi thăm thú các vùng miền trên đất Lào, Thái. Trời Savanakhet sáng CN mưa rả rích, nhưng không lạnh. Thành phố này yên bình, nhưng cũng thật lười biếng. Tối hôm qua lúc 7.30pm ngoài phố đã vắng tanh, lúc ngồi ngoài bờ sông (trước khi vô quán bar) chỉ khoảng 8.30 mà mình xem như là những khách cuối (trong khi đó Mukdahan bên kia sông rực sáng, có cả pháo hoa nữa). Sáng nay cũng vậy, đường phố cứ vắng tanh cho đến 9-10am. Chỉ có các đoàn tăng ni trên đường lúc sớm, sau đó một vài chị hàng rong cần mẫn... chứ các cửa hàng, phố xá cứ đóng im ỉm. Người lào yêu ca hát thật (như một entry trước đây có đề cập), đêm qua ca hát chưa đã, sáng sớm đã có mấy chú thanh niên ôm đàn hát trên phố, lúc các tăng ni đi khất thực và hầu hết mọi người còn đang ngủ. Cuộc sống, nhờ vậy, chắc sẽ nhẹ nhàng. Thật sự, Savanakhet rất giống các tỉnh miền Trung nhiều năm trước, nhất là hình ảnh thân quen của những phụ nữ tảo tần gánh những gánh đậu hủ trên phố.

Cả buổi sáng, chỉ đi lòng vòng thăm thú ngó nghiêng. Đến trưa xuống nhà hàng nổi bên sông, chia tay Savanakhet để sang Mukdahand. Tạm biệt đất Lào hiền hòa, hẹn sẽ gặp lại trong vài hôm nữa.

Các vị sư và các chú tiểu đi khất thực trong sáng sớm. Những người dân Lào thành kính chuẩn bị thực phẩm từ sáng sớm và kiên nhẫn chờ trên đường, và thành kính quỳ xuống dâng lễ. Và hình ảnh người Lào yêu âm nhạc bên dưới. Cuộc sống thật yên bình, người Lào thật hiền hòa mến khách, như chúng ta đã từng, rất nhiều nhiều năm về trước.

Những em bé đi đá banh, tập thể dục vào buổi sáng, những em bé theo gia đình đi lễ chùa... tất cả đều rất hồn nhiên, vui vẻ (và rất sáng sủa, xinh xắn nữa).

Các em bé ở Savanakhet thật sự rất dễ thương, có thể nói là nhất trong các vùng miền đã từng ngang qua. Các bé luôn tươi cười chào hỏi khách (khi thấy khách Tây, hoặc "có vẻ" Tây. Nhiếu bé còn chạy đến bắt tay và luôn miệng chào, và hỏi thăm "How are you?" ... Các bé rất vui vẻ chụp hình và sẵn sàng "tạo dáng" cho các nhiếp ảnh gia nghiệp dư "tác nghiệp". Trong khi đó, ở Sapa bây giờ, chụp hình các bé dân tộc là phải cho tiền, nếu không là các bé quay đi hoặc che mặt lại. Mà không chỉ các bé dân tộc không đâu, cả người lớn cũng vậy. AI là người bắt đầu việc này trước, người lớn hay các em bé.

Trò chơi Petanque (bi sắt), rất được yêu thích ở Lào, kể cả người lớn và trẻ em.

Người dân Lào rất thành kính tôn thờ Phật giáo, không chỉ ở dịp lễ Tết mà cả trong đời sống bình thường. Còn người Việt bây giờ, nhất là ở Bắc Việt, bây giờ đi chùa nhiều, chen lấn nhau xì xụp khấn vái, mâm cao, lễ đầy,... nhưng để làm gì?

Tất cả mọi người đều tham gia vào công việc của chùa, một cách rất nhiệt tình, như đám đông đang rước lễ, vui vẻ như ban nhạc đang hăng hái chơi, tận tụy như chị phụ nữ ngồi đánh chiêng, ... những hình ảnh này tình cờ "chộp" được khi đi ngang qua ngôi chùa cổ xưa nhất Savanakhet, thấy ồn ào, và ghé vào.

Những ánh mắt đau đáu của các chú tiểu rất khó tả. Hình ảnh của những đôi mắt này qua song cửa, ở góc sân... luôn gợi cảm giác thật khó diễn tả. Không biết các chú đang nghỉ gì? Và như ở tấm hình trên, chú tiểu này đang nghĩ gì dưới bóng Phật?

Như cũng đã nói, rất hay là ở Savanakhet cũng có nhà thờ bên cạnh thật nhiều chùa chiền. Hình ảnh những chiếc dù xanh đỏ đội mưa đi lễ ngày Chủ Nhật yên bình cũng rất hay, rất lạ... bên cạnh dòng chảy vàng lặng lẽ của những tăng ni khất thực trên đường phố. Trong góc sân của nhà thờ, Đức mẹ hiền từ nhìn xuống đám con chiên, trong những ngôi chùa, Đức Phật từ bi khấn cầu trong nhang khói... cho vơi đi phần nào những sân si, khổ ải của đám người nơi trần thế.

Rời chùa và nhà thờ, thay đổi không khí nhé. Mời các bạn thưởng thức món cá nướng sông Mekong. Cá được lăn lớp muối (có trộn thêm bột gì đó để giảm độ mặn) và nướng, với gia vị được nhét vào trong bụng. Muối sẽ bảo vệ, không làm cá bị cháy và chỉ thấm vừa đủ từ bên ngoài. Gia vị thơm nồng từ bên trong sẽ thấm sâu vào từng thớ thịt cá. Cá thật thơm, nồng nàn (ực, ực...). Bạn nhớ sang Savanakhet để thưởng thức nhé, ăn cá nướng sông Mekong, bên dòng Mekong (và dĩ nhiên đừng quên beer Lào). Bạn không thể quên được cảm giác đâu!

Sau đó, đổi món tráng miệng với đậu hủ nóng, món ăn quen thuộc của Miền Trung yêu thương, với những người phụ nữ vất vả gánh đậu hủ đi bán trong mưa nhé.

Ở Savanakhet, hoa mọc rất nhiều, từ những nhà hàng nổi bên sông đến những đóa xương rồng bát tiên, không chịu ẩn trong nhà mà cố lách qua hàng rào gỗ, để dâng cho đời chút màu hồng nhỏ bé.

Và đố bạn đây là gì nhé? Thùng rác tại Savanakhet đấy. Được làm lại từ lốp xe cũ, lật ngược lại và thêm vài nhát cắt. Rất tiết kiệm, rất art và cũng rất vệ sinh, không như "ở bên mình"!

Còn đây là cây cầu Hữu Nghị 2 mờ mờ trong mưa. Cây cầu nối liền Savanakhet và Mukdahan là mọt bước tiến mới trong quan hệ kinh doanh giữa Thái-Lào, và chắc cũng sẽ làm thay đổi Savanakhet thời gian tới.

Chào Savanakhet, chia tay những ngôi chùa cổ kính và hoành tráng, những đường phố hiền hòa, dòng sông mờ mịt sương mưa, chia tay nhà hàng nổi (một cách thèm thuồng vì đã phát hiện qua muộn - hẹn lần sau, chắc chắn), leo lên chuyến xe bus chật cứng người (Việt) vừa ngồi vừa đứng để sang Mukdahan. Hẹn gặp bạn ở đất Thái, Mukdahan nhé.

Entry này được viết ở Sakong Nakhong, chậm hơn mấy ngày so với thực tế vì việc upload hình lên mạng rất cực. Vì không đem laptop theo nên các hình này được upload lên trực tiếp, không làm nhẹ lại được nên rất lâu. Tối nay đã mất gần 3h để upload hình, mạng lại chậm nữa. Mệt quá, ra quan bar ngồi thôi.

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

Những ngày lang thang - Đến Savanakhet

Buổi tối ở Đông Hà thật vắng vẻ. Chỉ hơn 7pm mà ngoài đường đã vắng tanh, dù nơi đang tạm trú là khu trung tâm, gần bến xe và ngã 3 đướng 9 Nam Lào. Dù sao, cuối cùng đã kiếm được 1 quán trong hẽm nhỏ, nhưng vẫn còn rất đông vui, ngay cả khi mình đã lưng tưng rời quán. Bia Huda không mạnh lắm, nhưng có lẽ do uống 1 mình, và trời cũng khá lạnh nữa. Về ngủ thôi, chuẩn bị cho ngày dài với những chiếc xe Lào cà rịch cà tang cả ngày mai.

Quá nửa đêm, mưa bắt đầu rả rích trên mái tole làm giấc ngủ cứ chập chờn... Nhưng nhờ vậy (!), cũng đã dậy thật sớm trong buổi sáng lạnh buốt. 6.30am xe đón và rời Đông Hà, hướng về Lao Bảo. Đường đi cũng chẳng có gì hay. Các thủ tục ở Lao Bảo làm khá nhanh. Còn đội ngũ đổi tiền thì rất lộn xộn, chặt chém về tỷ lệ đổi với khách Tây làm mình thật khó xử. VD như sau khi bao giá là 100usd#950.000kip, mình vừa dịch xong thì họ lại báo giá là 100usd#800.000kip vì giá trên là cho người Việt. Mà họ làm như "Tây" ngu lắm, tỷ giá và giá vé... họ nắm còn kỹ hơn mình, thử xem với Lonely Planet là biết ngay chứ gì.

Xe chạy mãi trên đường, qua nhiều thành phố làng mạc của Lào và đến Savanakhet yên bình lúc 3.30pm. Leo lên tuk-tuk về đến Guesthouse (GH). Vứt đồ xuống giường là xông ngay ra đường, tìm kiếm thông tin và tìm hiểu cuộc sống thị dân.

Savanakhet nhỏ nhắn và rất yên bình, nhiều chùa chiền lớn nhỏ đây đó, theo nhiều phong cách, Lào, Việt và cả Trung quốc. Điều đặc biệt là ngay gần quảng trường trung tâm còn có 1 nhà thờ rất hoành tráng nữa. Điều hay nhất và lý thú nhất của Savan là dòng Mekong chạy dọc thành phố, cung cấp nguồn nước, phù sa, nguồn thủy sản dồi dào... và cả 1 phong cảnh tuyệt vời nữa. Đã nghe nhiều lần, đã đọc, nhưng chưa thấy ở đâu người dân lại hiền hòa như ở Savan, các em bé thật dễ thương luôn cười chào hỏi khách, chạy đến nắm tay nữa. Thành phố nhiều cây xanh, yên bình và mến khách này chắc chắn là còn hiền hơn cả Bến Tre, nơi "mà mưa ở đó cũng hiền" - như Nguyễn Ngọc Tư đã viết. Riêng mình còn thấy ngay cả chó ở đây cũng hiền, không hề đuổi cắn người (!). Điều này mình càng rõ hơn sau này, khi đi đến các khu vực Bắc Việt, nơi luôn bị chó đuổi trong những đêm lang thang phố khuya.

Bến xe Densavan, bên phía biên giới Lào khi vừa qua khỏi cửa khẩu Lao Bảo, Việt Nam. Giá vé từ đây về Savan chỉ 35.000kip (#60.000d). Như vậy nếu bạn đi trực tiếp, vé từ Huế-Đông Hà-Lao Bảo sẽ là khoảng 25.000d+30.000d+60.000d# 115.000d thay vì giá vé là 230.000d mua từ Huế của Trekking Tour (giá này đã là rẻ nhất, các nơi khác là 18usd hoặc 240.000d).

Khi xe dừng, các bé gái người Lào lên xe bán hàng. Các bé rất dễ thương và cũng rất tội, giống các bé gái ở các bến xe, bến phà ở VN vài năm trước (gần đây hình như có đỡ hơn). Các món hàng chủ yếu là thực phẩm, đặc biệt là đồ nướng. À, bạn cũng cần chú ý là nếu đi xe Lào là không có việc xe dừng lại để ăn sáng, ăn trưa gì đâu nhé. Khách đi xe thường đem theo giỏ cơm nếp và cứ thế "xực-phàn" trên xe và có thể mua các đồ nướng này để bổ sung thêm protein cho bữa trưa.

Chuyến xe "bão táp" nhìn từ bên ngoài. Hãy nhìn mui xe và lượng hàng ở đó bạn mới cảm nhận được hết. Mỗi ngày có 3 chuyến xe từ cửa khẩu về Savan, 6.30; 9.30 và 12.30. Lúc mới đến, làm thủ tục xong... là 9.30, mua vé chờ chuyến xe thứ hai nhưng một lúc thì được thông báo là chuyến xe 6.30 vẫn chưa chạy, thế là lóc cóc leo lên chiếc xe 6.30 này. May, nếu không chờ chuyến 9.30 chắc đến 12.30 mới chạy và chắc đêm muộn mới đến Savan. Với lượng hàng trên mui như vậy, thời gian đi bị kéo giãn rất dài cho việc lên hàng và dỡ hàng xuống, chưa kể thời gian đón, trả, rước khách... Nhưng không sao, đang đi chơi mà, trong khi đó, các chị, các dì đang gồng gánh bán buôn rất cực. Trên xe được "sống" và giao lưu với các dì, các chị Việt kiều (khoảng 90% trên xe) về cuộc sống ở đây. Hầu hết đều nói sau khi sang Lào sống, về Việt Nam cảm thấy rất xấu hổ vì các thói hư tật xấu của người Việt, trong buôn bán và cả trong cuộc sống nữa. Bạn nghĩ sao?

Cảnh buôn bán ở một điểm xe dừng. Bà con người Lào cũng còn rất cực khổ.

Đặc biệt là suốt dọc đường đi, bạn có thể thấy rất nhiều những tấm biển hiệc song ngữ Việt-Lào.

Một ông lão đang ngồi bên cạnh một bia kỷ niệm hoành tráng về một công trình do Nhật tài trợ. Khi chụp hình đã bị 1 đồng chí công an Lào thăm hỏi (chắc sợ bêu xấu hình ảnh đất nước) nhưng mình giải thích là chỉ muốn chụp hình tấm bia thôi (!). Thế là OK.

Nhà và phòng trọ, 25.000kip/phòng. Are you OK?

Ngôi chùa lớn nhất và lâu đời nhất ở Savanakhet (Tên sẽ bổ sung sau, chưa kiếm ra sổ tay!!!!)

Chiều, sau khi thăm thú nhanh về tắm rửa và tiếp tục lượn phố. Lang thang qua một quán, tính vào theo hướng dẫn của Lonnely Planet (LP) thì bổng nghe tiếng thỏ thẻ bằng tiếng Việt của một cô bé. Thế là xông thẳng vào. Thì ra chủ quán là 1 Việt Kiều, dù sinh ra trên đất Lào và đã gần 60 tuổi, nhưng vẫn nói tiếng Việt rất tốt. Bé July là cháu nội và ở nhà chỉ nói tiếng Việt. Vào quán chơi. "tám" với cô chủ quán và cả July. Nhớ giùm là chia beer Lào trên bàn là của chú chứ không phải của bé July đâu nhé.

July và em, ảnh chụp lúc chiều muộn.

Chiều xuống chậm bên dòng Mekong. Rất vui cho mình là lúc ngồi với beer lào bên dòng sông tắt nắng là nhận được tin nhắn chia sẻ của người bạn cũ từ lúc còn học đại học, lòng chơi với như sông. Tại beer lào, tại sông xanh, tại Savanakhet qua yên bình hay...? Bạn có thấy nắng tắt trên sông, những ráng vàng chìm dần và sông chuyển sang xanh biếc, mờ trong khói bếp, sương lam trên sông... Đêm nay, chắc mình lại ôm trăng bên sông nữa rồi...! Tiếc là thời gian mình có không nhiều (để kịp với cuộc hẹn với các bạn tại Đồng Văn, Hà Giang sắp tới). Do vậy chỉ còn đêm nay và sáng mai ở Savanakhet, trưa là phải băng sang Mukdahan, Thailand rồi. Nhưng mình biết chắc là sẽ có dịp, nhiều dịp, quay lại thành phố yên bình này (đang dần dần mất đi khi những chuyến xe đổ người Việt về càng nhiều và chiếc cầu Hữu Nghị 2 đã khánh thành với những chuyến xe đầy ắp người (cũng là người Việt) xuôi ngược). Mai kia, ai có ngược Savanakhet, nhớ kêu mình đi với nhé.

Và đây là quán bar Rose Garden, nơi đã uống vài ly để chia tay đêm Savanakhet (hình chụp vào sáng hôm sau nên không có vẻ "đêm" lắm). Khi về, trên đường, từng tốp thanh niên Lào ôm đàn ca hát từng nhóm đây đó. Không khí thật vui và yên bình. Nếu như có thời gian và không quá mệt chắc mình sẽ "sà" vào đó rồi, vì nhận được rất nhiều lời mời từ các bạn trẻ.

À, hôm nay là Thứ Bảy rồi. Have a nice weekend to you all!