Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008

Indonesia - Bali không chỉ là "Bali". Tuyệt vời một Bali khác trong tôi!

05.08.2008 Bali, đêm nhiều gió.

Sở dĩ cái tựa kỳ quặc như vậy vì ngày lang thang hôm nay mình đã khám phá 1 Bali quá khác biệt với những gì mình đã đến, đã biết và đã nghĩ (một cách thô thiển) về Bali. Bali quá tuyệt vời.

Có may mắn được đặt chân đến Bali nhiều năm trước. Ban ngày trong phòng họp, buổi tối với những bữa ăn xã giao dài lê thê chán ngắt. Thỉnh thoảng cũng được đưa đi đây đó, "thả rông" cho lang thang ở Kuta 1-2 đêm. Cảm nhận của mình là Bali đẹp, tuy bãi biển không đẹp lắm. Về sau, đã không ít lần gân cổ lên (tự hào (!)) nói với nhiều người, kể cả trong và ngoài nước, là thấy Bali cũng đẹp nhưng đâu có gì mà thu hút khách du lịch nhiều quá vậy. Bãi biển thua xa các bãi ở Côn Đảo, Phú Quốc hay các đảo hoang ngoài Nha Trang...! Bây giờ mới thấy mình thật thô thiển và kém cỏi. Bãi biển Bali không thật hoàn hảo thật nhưng Bali thực sự là 1 hòn đảo đẹp về nhiều nghĩa, nhiều mặt. Không chỉ có biển, Bali có rất nhiều điểm hấp dẫn khác để thu hút khách, đặc biệt là về những điểm hấp dẫn về văn hóa, tôn giáo và cả cảnh quan thiên nhiên lẫn nhân tạo (như chùa chiền...) quá tuyệt vời.

Chỉ mới 1 ngày lang thang được vài điểm, trong số một danh sách dài các điểm được đề cập mình đã "mở mắt" ra được rất nhiều. Ngày hôm nay mình đi được 3 điểm, 2 điểm vùng Tây Bali - Tanah Lot & Pura Taman Ayun, 1 điểm vùng Nam Bali - Pura Lahur Ulu Watu và rất nhiều góp nhặt được trên đường. Rất may là hôm nay là ngày lễ Melaspi (mình chưa biết nhiều, sẽ kiếm thông tin về lễ này) của người Hindu, Balinese nên mình cứ lang thang, dừng chân, chụp hình, tám... chạy tóe khói từ 9 giờ sáng đến 8.20pm mới về lại nhà nghỉ. Mệt đứ đừ nhưng vô cùng thoải mái.

Điểm đến đầu tiên là Tanah Lot - chùa bên hồ.

P8050101 by you.

P8050075 by you.

P8050072 by you.

P8050117 by you.

P8050102 by you.

Điểm kế tiếp là Pura Taman Ayun - chùa Hoàng gia.

P8050237 by you.

P8050240 by you.

P8050283 by you.

P8050282 by you.

Điểm cuối trong ngày là Pura Lahur Ulu Watu - chùa trên vách núi & Kecak Dance.

P8050342 by you.

P8050350 by you.

P8050364 by you.

P8050365 by you.

P8050387 by you.

P8050419 by you.

P8050427 by you.

Các "lượm lặt" trên đường.

P8050022 by you.

P8050133 by you.

P8050126 by you.

P8050034 by you.

P8050192 by you.

P8050152 by you.

P8040476 by you.

P8050038 by you.

P8050307 by you.

P8050306 by you.

P8050329 by you.

P8050333 by you.

.

.

.

.

P8050318 by you.

Cái này thì không cần "phụ đề Việt ngữ" nhỉ. Bữa trưa + chiều của mình đó. Chạy mãi trên đường không ăn uống gì cả, đến 4pm mới dừng chân, trước khi sang Ulu Watu.

Rất tiếc là tình hình net, thời gian và ... không cho phép mình "tám" nhiều. Chỉ load một số hình chưa bình luận về những lý thú của hành trình. Lại đành phải hẹn!

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Indonesia - Bali - ngày trở lại, lạ, đẹp - nhưng không như trong ký ức.

04.08.2008, 8.30pm Bali, đêm mùa hạ.

Trở lại Bali lần này với nhiều nôn nao của một mùa kỷ niệm. Lần quay lại Phuket vài tuần trước đây, trong hành trình này, cũng vậy. Và lần đó mình đã cảm nhận được vẻ đẹp thật sự của Phuket, hơn như là mình đã từng nghĩ "không tốt" về Phuket. Bali, ngày này cũng vậy, nhưng khác. Bali đẹp, rất đẹp, nhưng không ở biển Bali, như mình đã từng nhớ, mà rất đẹp về nhiều thứ về biển, về núi lửa, về những cánh đồng bát ngát, về đời sống văn hóa tâm linh... và sức sống, sự đa dạng của Bali.

Hành trình đêm qua thú vị nhưng khá mệt nhọc. Sau khi rời net, mình đeo balo đi lon ton trên phố Problinnggo, phố nhỏ bị quên lãng. Phố hiền hòa, sạch đẹp. Người dân rất dễ mến, rất mến khách. Khi mình hỏi thăm điểm internet, 1 cậu bé đã tính lấy xe máy chở mình đi nhưng mình từ chối vì không muốn lạm dụng lòng tốt. Lần kế tiếp, khi ngồi trong quán cơm, mình hỏi nữa, thì chú đầu bếp, dù không biết tiếng Anh cũng chạy đi hỏi cho bằng được và chỉ đường bằng "ngôn ngữ hình thể" cho mình sau đó. Probolinggo sạch sẽ mát rượi, bởi bóng cây và cả những làn gió mát từ biển rất gần. Ra đến bến xe, lại "tám" và "than nghèo kể khổ" về việc đi xe đêm (tiết kiệm tiền khách sạn) với anh chàng bán vé xe bus, cũng đang rảnh. Thế là giá vé hạng Executive được anh chàng giảm từ 135.000Rp xuống còn 125.000Rp. Vé này sáng nay được công ty du lịch báo giá là 150.000Rp. Nhưng mình còn tiết kiệm hơn, đi vé hạng Economy, chỉ 90.000Rp. Coi như là tiết kiệm được 60.000Rp/150.000Rp nếu mua vé từ đầu - tỷ lệ tiết kiệm không nhỏ hén? Chưa hết, anh chàng bán vé còn dắt tay mình sang quán bên cạnh, nhắn nhủ cô hàng cơm giảm giá cho mình. Thay vì tô "bún" giá 8.000Rp, giờ còn 6.000Rp - thật là dzui.

Nhưng cũng mệt từ đó. Mua vé economy không sao nhưng lên xe hàng ghế mình ngồi bị chèn bởi 2 ông quá mập. Coi như mình bị bẹp dí nhưng biết làm gì bây giờ. Coi như số xui ráng chịu thôi. Đã 2 đêm ít ngủ (mỗi đêm chỉ vài ba tiếng) lên xe bị chèn ép nữa càng ngủ không được. Cứ dật dờ đến 6am, xe đến TP Denpasar, Bali, sau khi đã qua 1 chuyến phà đêm vào lúc 3 giờ sáng. Người mệt mỏi rã rời.

Chưa hết, còn phải đi 2 chuyến minibus nữa, từ bến xe Ubung đến bến Tegal, mới đến được khu Kuta, khu du lịch nổi tiếng và cũng là khu balo. Lại phải vác balo lơn tơn đi kiếm nhà nghỉ. Đang là mùa cao điểm, khắp nơi đều hết phòng. Cuối cùng cũng chui vào được Ayu Beach Inn 2, giá 50.000Rp, sau 2h kể từ lúc đến Denpasar (là 8am tính theo giờ Jakarta, nhưng là 9am theo giờ Bali). Tưởng là sẽ nằm liệt giường nhưng tắm rửa xong là lên đường ra biển ngay, để "thăm lại" Kuta ngày nào.

Phải nói trước là trước giờ, mọi người nói đến "Bali" là nói đến vùng Nam đảo Bali với các bãi biển nổi tiếng... nhưng vùng này chỉ là 1 phần nhỏ của đảo Bali. Bali rộng hơn và còn nhiều nơi thú vị hơn rất nhiều.

Biển đẹp, nhưng không quá đẹp như mọi người vẫn nghe về Bali. Nhất là sau khi cả chiều mình đi thêm vài bãi biển nổi tiếng khác của Bali. Bãi Kuta cũng như Legian, Seminyak thì sóng rất lớn, chủ yếu dành cho dân lướt ván. Các bãi biển khác thì lại bị san hô. Mình còn nhớ, năm mình đến Bali, ở 1 KS 5* nào đó, có 1 hồ bơi mà NV pha muối vào để "giả" làm biển vì biển ngoài kia không tắm được vì san hô. Vì nắng ngược và vì san hô dưới biển không chụp hình được, nhưng mình sẽ cố gắng "chộp" hình gửi về cho các bạn. Nhưng Bali rất đẹp vì chính bản thân thành phố. Trong ngày đầu quay lại, mình chưa cảm nhận hết được nên sẽ chia sẻ với các bạn từ từ. Còn về nhiều năm trước, đến Bali cả ngày họp, tối đến được chở đi ăn ở những nơi sang trọng, rất đẹp, nhưng không "sâu sát" với đời sống bình thường, ngoại trừ những buổi tối được "thả rông" ở Kuta. Lần đi này thì khác, rất khác nên sẽ cố gắng tìm hiểu hơn về văn hóa, tín ngưỡng đa dạng ở vùng đất nổi tiếng này.

Mình tạm lướt qua vì đã hơn 9pm rồi mà tình hình net không khá lắm, mình sẽ cập nhật sau. Bạn biết hôm qua ở Probolinggo mình trả bao nhiêu cho net không, gần 100.000VND. Số tiền này tuy không nhiều nhưng với giá net ở VN, khoảng 2-3.000VND 1 giờ, thì bạn có thể ở trong đó suốt 2-3 ngày!

Bali rất lạ về đời sống tín ngưỡng, và đây cũng là nét đẹp đặc trưng của nó.

Bali còn đẹp hơn về cuộc sống lúc nào cũng như lễ hội của người dân

Bali còn lạ hơn với những cánh đồng bậc thang và nhiều màu sắc.

Bali nổi tiếng với nghệ thuật điêu khắc hội họa...

Rất nhiều...

Tạm thời gửi một số hình, chưa kịp insert đúng vị trí và comment. Chẳng biết máy cài chế độ gì mà hình bé xíu, mỗi lần cho post 1 hình!!! . Chắc mai mốt phải làm lại từ đầu.

P8040413 by you.

P8040417 by you.

P8040421 by you.

P8040440 by you.

P8040432 by you.

P8040445 by you.

P8040476 by you.

P8040479 by you.

P8040511 by you.

Mình sẽ cố gắng edit lại entry này cũng như cập nhật những điều mới ở các entry sau. Hiện mình đang cố truy cập net mỗi ngày. Còn sau Bali, mình sẽ đi vào vùng xa xôi hiểm trở như Komodo Island, West-Timor... nơi đó, như một thế giới khác và cũng chắc khó khả năng cập nhật thông tin mỗi ngày.

Bây giờ đi ăn tối đây, 9,26pm rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2008

Indonesia - Gunnung Bromo - tuyệt tác của thiên nhiên, đẹp sửng sốt, lúc yên bình.

03.08.2008 Probolinggo 4pm, chờ xe đêm rời Java sang đảo Bali, thành phố Denpasar.

Một ngày tuyệt vời, dù lúc bật máy lên lòng buồn vô hạn vì gần 500 tấm hình chụp ở Di sản VHTG, đền Borobudur, Yogyakarta đã bị xóa sạch sẽ. Cứ ngẩn ngơ không muốn viết tiếp. Nhưng thôi, có thể sẽ quay lại Yogyakarta để leo núi lửa và trnh thủ ghé thăm lại Borobudur.

Còn hôm nay, chuyện về cụm núi lửa ở Gunnung Bromo & Bromo-Tenger-Semeru National Park. Chuyện bắt đầu lúc 3.20am sáng, bắt đầu lồm cồm bò dậy chuẩn bị lên đường đón bình minh ở Gunnung Penanjakan và sau đó quay về ngắm sương tan ở Gunnung Bromo.

Cụm núi lửa Gunnung Bromo này là 1 trong những thắng cảnh hàng đầu của Indonesia. Không khách du lịch nào đến Indonesia có thể bỏ qua việc viếng thăm núi lửa này vì cảnh quan quá tuyệt vời của nó. Hình ảnh nó tràn ngập trên các postcard, tranh ảnh về phong cảnh Indonesia cũng như là đích đến của các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp lẫn "chiên nghiệp".

Chỉ cao 2392m nhưng Gunnung Bromo nổi tiếng vì vẻ đẹp chứ không vì kích cỡ. Là 1 trong 3 núi lửa mới nổi lên trong núi lửa không lồ cổ xưa Tenger, Gunnung Bromo trải dài hơn 10km, bao quanh bở các núi lửa Kursi (2581m), Batok (2440m) và nằm giữa 1 sa mạc mênh mông hình thành từ tro núi lửa. Và xa hơn 1 tý là núi lửa Gunnung Semeru (3676m) là núi lửa cao nhất và hoạt động nhất ở vùng Java, tỏa bóng và tro bụi xuống nhóm Gunnung Bromo. Trong hành trình này bạn sẽ thấy tất cả (trừ Kursi nấp sau Bromo) những núi lửa hùng vĩ, đang hoạt động này.

Lúc 3.20am sáng, NV lái xe jeep đã gọi. Lẩm cẩm quên tới quên lui, cuối cùng cũng tròng được 4 cái áo, mang găng tay len, đội nón len, quấn khăn choàng, đeo khẩu trang (che bụi, đem theo từ quê nhà!) quấn cái mền chà pá... vượt qua cái lạnh khủng khiếp từ trong giường, trong nhà ra đến nơi tập trung. Mọi người cứ nhìn mình và cái mền, nhưng kệ - "vì đời ai biết ta hơn mình". Yếu thì phải có thế mới chơi được!

Khoảng 3.45 xe chạy, lên đường đi Gunnung Penanjakan vì đây l nơi có thể thấy cảnh quan rõ nhất, nhất là thấy được Semeru tỏa bóng xuống Bromo, và cả 2 đều đang nhả khói. Sau đó mới về lại Bromo, leo tiếp lên miệng Bromo. Xe chạy trong đêm lạnh cóng và bụi tro núi lửa mù mịt, đến 4.40am đến gần "view-point" của Penanjakan, mọi người lục tục xuống xe và đi bộ 1 đoạn nữa. Đường đông nghịt xe jeep, còn trên đỉnh Penanjakan thì đông đặc người, kể cả những nhóm trẻ cắm trại qua đêm. Mọi người đứng đâu hầu như đứng yên đó vì rất khó nhúc nhích. Nhờ vậy mà cũng bớt lạnh. Ai cũng đi có đôi có nhóm í a í ới gọi nhau tìm chỗ tốt, dìu nhau trèo lên, tụt xuống, một mình mình lủi thủi, kiếm chỗ treo cái mền rồi tìm 1 góc đứng. Do chọn lầm vị trí nên những hình chụp ban đầu không được hay lắm. Nhất là khi hình cứ vướng đám đều người khắp mọi nơi. Chọn vị trí cần cân nhắc, vì nếu chọn nơi ngắm bình minh thì lại không chụp hình được núi lửa. Lúc đầu mình chọn ở giữa (!). Cuối cùng bỏ hẳn việc "bình minh" chuyển sang góc núi lửa vì quá ấn tượng.

P8030004 by you.

P8030021 by you.

P8030023 by you.

P8030074 by you.

P8030141 by you.

P8030199 by you.

Lúc mới lên, tối thui và sau đó bình minh bắt đầu tỏa rạng. Người đông đặc.

Lúc mới đến đỉnh, trời tối thui. Vậy mà chỉ vài phút sau đường chân trời đã ửng hồng. Hôm nay trời rất đẹp, sao vằng vặc sáng. Chen nhau chụp hình bình minh không OK lắm (vì cái máy của mình cũng hy sinh cho chủ nó qua nhiều rồi) mình bỏ sang chụp núi lửa. Cực kỳ ấn tượng.

P8030051 by you.

P8030088 by you.

Núi lửa trong đêm, lúc bình minh vừa hé (không rõ lắm vì ánh sáng không hợp).

P8030147 by you.

P8030160 by you.

P8030223 by you.

Núi lửa đẹp tuyệt vời lúc trời sáng. Phun từng đợt và hùng vĩ ở xa là Semeru, thấp hơn là Batok và Bromo

Semeru thì phun khói từng đợt. Mỗi lần nó phun khói là bà con í ới la lên. Còn Batok không nhả khói nhưng nổi bật dưới bóng Semeru. Bromo thì nhả khói liên tục nhưng nhìn không rõ lúc bình minh vì khói hòa trong sương sớm dày đặc (khi về lại Cemoro Lawang nhìn rõ và đẹp hơn). Cảnh tượng cứ như trong cõi tiên (nếu không có đám người nhốn nháo, giành chỗ, eo xèo...). Khi trời sáng, những ngọn núi bắt đầu xuất hiện, lờ mờ, rồi rõ hơn và bắt đầu thấy được những cụm khói. Bên dưới, mây và sương trắng bồng bềnh. Ở giữa, núi bắt đầu được nhuốm vàng. Trên cao, trời trong và xanh dần. Những cụm khói núi lửa, hòa vào những đám mây, không còn biết đâu là mậy, là khói.

P8030166 by you.

P8030223 by you.

P8030167 by you.

P8030205 by you.

P8030235 by you.

Cảnh quan tuyệt vời khi nắng dát vàng trên những triền núi lửa

P8030222 by you.

Và những dòng sông mây bồng bềnh trôi quanh

Cứ thế ngơ ngẩn nhưng đến giờ phải quay xuống theo giờ hẹn. Thế là xuống, trễ mất 10p (lần đầu). Lại lên xe ngồi chạy đến biển cát lại lục tục xuống xe để leo Gunnung Bromo. Đường đi kỳ này khó khăn vì phải lội trong cát mà lên dốc. Tuy không dốc lắm nhưng rất mệt, đây là do không khí hóa quá nhiều khí sulfur và ít oxy. Ở đây có dịch vụ cho thuê ngựa để cỡi leo núi. Mình đã bị "cưỡng bức" cỡi ngựa leo núi lửa ở Talisay, Philippines 1 lần nên kỳ này cương quyết đi bộ, dù khó khăn đến đâu.

P8030258 by you.

P8030265 by you.

Sang Bromo lúc sương còn mờ mịt, từng đoàn người ngựa lầm lũi trong sương & bụi.

P8030262 by you.

P8030279 by you.

P8030291 by you.

Lên 1/2 đường sương tan nhanh như không có thật

P8030278 by you.

P8030328 by you.

Phía trước là Bromo, nhìn gần không đẹp lắm nhỉ?

P8030300 by you.

P8030311 by you.

P8030282 by you.

P8030275 by you.

P8030299 by you.

Nhưng lên tận miệng và nhìn xuống, nhìn quanh sang Batok cũng nhiều cảnh quan đẹp và hùng vĩ

Điểm dừng và thời gian leo Bromo rất phù hợp. Lúc mới đến, sương còn dày đặc quẩn quanh bên người. Mọi người nhìn nhau, nhìn núi, nhìn đường qua màn sương. Hơi là lạ khi nhìn những đoàn người ngựa lầm lũi đi trong biển cát mờ mịt sương vào sáng sớm. Nhất là khi có những kỵ sĩ vội vã phi nước đại qua đoàn ngựa để lại đám bụi mờ mịt (phi nhanh xuống núi để kịp quay vòng chuyến mới). Cứ liên tưởng đến đoàn lữ hành trong Ngàn lẻ một đêm! Nhưng chỉ đi được 1/2 đường là sương mỏng tang và tan mất. Cảnh quan lại rực rỡ trong cái nắng lạnh vùng cao rất kỳ thú.

Lên đến miệng Bromo nhìn được khói liên tục nhả từ trong miệng của nó, hít được khí cay nồng, gió sớm lạnh buốt, nắng sớm vừa ấm... thì lý thú nhưng chụp hình lại không đẹp vì khói dày đặc chẳng chụp được gì. Khi về lại nhà thì chụp đẹp hơn. Lúc này, Butok kế bên lại đẹp lộng lẫy trong nắng vàng. Lang thang trên miệng núi lửa, nhìn, hít khí độc chán chê lại xuống núi theo giờ hẹn để quay về. Lúc đầu cũng tính sẽ lội bộ về nhưng nghĩ cảnh vừa đi vừa hít bụi do xe chạy qua chắc về nhà trọ chẳng ai nhìn ra mình nên đành lên xe. Cực khổ chẳng sợ, chỉ sợ độc hại.

P8030335 by you.

Biển cát bao quanh núi lửa

P8030346 by you.

P8030352 by you.

P8030358 by you.

P8030361 by you.

Về lại thị tứ, nhìn núi lửa ở góc nhỏ, cũng rất đẹp. Có thể nhìn 3 núi lửa kề nhau theo nhiều góc khác

Về đến phố nhỏ, lại đi lang thang trong cái lạnh vùng cao và cái nắng rát khi mặt trời lên cao. Ở 1 góc của thị tứ này cũng có view-point ngay quán cefe, chụp được các núi lửa, cái phun từng đợt, cái nhả khói liên tục rất lý thú. Nhất là khi nắng lên cao, trời xanh ngăn ngắt. Quyết định không về Probolinggo sớm để đi Denpasar, Bali mà sẽ đi chuyến 12am. Khi thấy mọi người đang lục tục về, mình càng thích ở lại khi biết nơi này sẽ vắng vẻ.

Và một buổi sáng Chủ nhật thư giãn trong quán cafe nhìn ngay ra núi lửa. Ngoài kia, trời xanh, nắng vàng, núi xanh ngời thông, núi lửa nhả khói trắng bay lên cùng mây trắng. Bên trong, cafe Java thơm, nhạc nhẹ, quán vắng... "... về đâu tâm hồn này bềnh bồng...".

.

.

Và bây giờ đang ngồi net, chờ nắng tắt đi lòng vòng Probolinggo trước khi ra bến xe đi chuyến xe đêm sang Denpasar, Bali.

Chúc một tuần mới vui vẻ!

Indonesia - Đi miệt mài trên đường từ Yogyakarta đến tận Gunnung Bromo

Cemoro, Gunnung Bromo - 02.08.2008

Ngày hôm nay quả là một ngày mệt nhọc, ngoài ý muốn. Cũng may là cuối cùng cũng đến được Cemoro Lawang, như ý định và sắp xếp được hành trình cho ngày mai.

Tối 01.08, sau khi rời net (mà sau đó mới biết là toàn bộ hình trong ngày, vô cùng lý thú về Borobudur đã bị xóa sạch), lang thang ngày cuối tuần đến 3 chỗ. Đến chỗ cuối cùng, Lucifer, thấy dzui dzẻ mới dừng lại ngồi chơi, đến 1am mới về.

Sáng hôm sau cố gắng dậy sớm. Dự định ban đầu là sẽ từ Yogya sang Solo (chỉ 1h bằng tàu, 2h bằng xe bus). Lang thang ngắm nghía Solo xong sẽ lên đường đi thẳng Probolinggo, điểm trung chuyển trước khi chuyển sang chuyến xe địa phương lên Cemoro Lawang, cũng là Gunnung Bromo. Đích đến là Gunnung Bromo, một trong những tuyệt tác của thiên nhiên dù bao lần gây thiên tai nặng nề cho vùng Cemoro Lawang này - những dãy núi lửa vẫn đang hoạt động nằm kế nhau bên trên 1 "biển cát" vàng mêng mông, vẫn thản nhiên nhả khói hàng ngày và lâu lâu lại sùng sục nổi giận. Dự định ban đầu là như vậy.

Chỉ ngủ được vài giờ, 6am đã lồm cồm bò dậy, rị mọ đóng gói hành lý vì tối qua về khuya quá. Xong, vác balo lơn tơn đi ra ga vừa kịp chuyến tàu 7am. Lên tàu ngủ gà ngủ gật đến 8am thì đến Solo. Lại xuống. Chuyến đi ngắn này cũng thật tiết kiệm, đi 65km chỉ mất 7.000Rp.

Dự định là sẽ xuống tàu, gửi balo lại ga, đi lòng vòng Solo, thành phố không nằm trong các tour du lịch vì "danh tiếng" của nó, cái nôi của Jemaah Islamiah,... cũng như bị lãng quên vì nằm cạnh Yogya quá nổi tiếng. Dù sao, Solo cũng còn có nhiều di tích khác, đặc biệt là nơi phát hiện ra di tích của người tiền sử "Java man" nên mình cũng tò mò muốn đi lòng vòng thử xem sao. Việc đầu tiên khi xuống tàu là phải kiểm tra thông tin về xa cộ. Vào trong ga hỏi lịch tàu thì chỉ có 1 chuyến tàu khởi hành lúc 8.30am, nhưng ở ga khác, lại là tàu "chợ" nên nghe xong mình hơi dội (sau này mới biết mình dại) vì chưa đi đâu được ở Solo đã lên ngay tàu chợ. Cảm ơn cô nhân viên rối rít lại vác balo đi ra bến xe hỏi thăm. Mọi việc bắt đầu từ đây. Solo có 2 bến xe nằm gần nhau, bến xe bus và minivan. Đến nơi mới tá hỏa vì khắp cả 2 bên xe không ai nói tiếng Anh cũng như không biết lịch trình về xe đi Probolinggo. Ở bến xe minivan thì có 1 chuyến đi vào 9am (cũng như trường hợp tàu lửa bên trên) nhưng lại đi từ 9am đến 10pm mới tới mà đường thì không xa như vậy. Giá vé lại gấp 5 lần vé tàu lửa (thường gần bằng nhau) nên mình chả hiểu chuyện gì, vác balo sang bến xe lớn. Ở đây càng tệ hại hơn, không giao dịch được. Ngôn ngữ thể hình cuối cùng cũng cho biết không có xe đi thẳng Probolinggo mà phải đi Surabaya rồi từ đó mới chuyển xe đi Probolinggo. Đang ngán ngẩm vì nếu tình hình giao tiếp như thế này mà vào trong phố chẳng cũng chẳng đi đến đâu. Vừa mệt, đói, bực mình... nhảy luôn lên xe đi Surabaya lúc hơn 9am. Trong quá trình xe chạy xuyên qua TP Solo, mình thấy đi luôn là đúng. Và nếu đi chuyến xe trên, đến thẳng Probolinggo, chỉ mất 7h thì càng quá tốt!

Hành trình được biết là 6 giờ, nhưng chiếc xe này chạy đến hơn 7 giờ. Thế là kế hoạch bị trễ. Vì sau khi nghiên cứu lại cung đường và thời gian, mình dự tính là đi từ Solo-Surabaya mất 6h, sau đó từ Surabaya đi Probolinggo mất 3h, tức là đến P.Linggo khoảng 5pm vừa kịp chuyến xe địa phương cuối cùng đi Cemoro Lawang. Thế là dự tính ngắm bình minh ở Gunnung Bromo gần như tiêu tan.

Đến Surabaya, nhảy tiếp lên xe đi Probolinggo không kịp ăn uống gì vì tài xế "nói" là 5 phút nữa xe chạy. Mình sợ nhỡ chuyến nên cũng chẳng dám bỏ đi ăn. Lên xe ngồi gặm Oreo, chờ hơn nửa tiếng sau xe mới chạy! Gói Oreo này là thực phẩm của nguyên cả ngày hôm nay, ăn sáng lúc nhảy xe ở Solo, ăn trưa vì xe đi Surabaya không dừng ăn trưa, ăn chiều lúc ngồi gặm trên xe ở bến xe Surabaya - đúng là 1 ngày cực khổ.

Như vậy, cũng nhờ hành trình bất đắc dĩ này mà cuối cùng, mình đã "đến" được cả 4 thành phố lớn nhất Indonesia, theo thứ tự là Jakarta, Surabaya, Medan, Bandung. Trong đó, chỉ thấy Jakarta dù ồn náo nhiệt nhưng còn chỗ chơi. Các chỗ kia chỉ thấy chán. Hy vọng có thời gian dừng lại lâu sẽ tìm hiểu nhiều hơn.

Ì ạch vượt qua đoạn đường dài đang sửa, đến 8pm xe mới bò mới đến được Probolinggo. Dự định là sẽ nghỉ tại đây để mai đi Cemoro Lawang sớm vì chuyến xe minivan địa phương cuối cùng rời bến khoảng 5pm. Không hiểu sao, đồng chí phụ xe biết được là khách "nước ngoài" đến Probolinggo chỉ để leo Gunnung Bromo nên dừng xe trước 1 cty du lịch và gửi mình cho nhân viên đang trực. Vừa may là còn 1 chuyến xe của cty chuẩn bị chạy. Vì người tài xế phải quay lại Cemoro Lawang để sáng mai xuống sớm nên giờ phải đi. Thế là một mình mình chễm chệ lên ngồi cả chiếc xe, lên đường đi Cemoro Lawang, đến 9.30pm mới đến nơi. Và cũng may là cty này có dịch vụ xe jeep sáng mai 4am khởi hành đến chân núi lửa nên mình đặt chỗ luôn.

Cemoro Lawang lạnh cóng, chỉ khoảng trên dưới 10oC. Đã rút kinh nghiệm từ hôm leo Merapi Volcano ở Bukittinggi nên mình mua ngay 1 cái nón và 1 đôi bao tay len. Còn mua thêm áo lạnh thì không, vì quyết định là sáng mai sẽ vác cái mền của nhà nghỉ đi lên núi. Xấu xí còn hơn bệnh tật. Bây giờ đã lạnh vậy sáng sớm mai trên đỉnh núi chắc còn tê tái hơn.

Đêm Cemoro Lawang sương mù dày đặc, quẩn quanh bên người. Không dễ chịu chút nào vì sương hòa tan rất nhiều khí lưu huỳnh của núi lửa nhả ra hàng ngày nên có mùi rất khó chịu, dễ gây kích ứng với người nhạy cảm. Nhất là khi có xe hơi chạy qua thì có thêm bụi cát núi lửa li ti, làm sương dày đặc hơn và "nhám" hơn. Tuy vậy, dù gì, mọi thứ cũng không bằng việc sau 1 ngày trời nóng nực-đói khát-mỏi mệt-bực bội được ngồi nhấm nháp đồ ăn nóng, co ro nhìn bếp lửa ấm áp (chiên đậu hủ, chuối chiên!) trước quán, uống bia lạnh, trong trời rất lạnh để thấy người lâng lâng. Do vậy mà đến gần 12pm mới ra về trong sương giá, dù biết rằng lát nữa đây 3.30am là phải dậy để chuẩn bị lên đường.

Một ngày cuối tuần mệt mỏi và 1 tối cuối tuần thú vị - nhất là khi biết bạn bè đang tụ năm tụ ba đàn đúm ở quê nhà!!!