Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Tây Tạng - Ngày mưa dài ở Muang Sing, Luang Nam Tha.

26.09.2008 Luang Nam Tha, vừa trở về từ Muang Sing, sau một ngày dầm mưa, lạnh tê tái.

Hình như bão đang về ở đâu đó. Mấy hôm rồi không đọc tin tức vì mạng chậm quá cũng như liên miên ngủ gà ngủ gật trên xe, nhưng sáng nay khi thấy mưa bay trắng trời, hỏi cậu nhỏ cho thuê xe máy, mới biết rằng chỉ hôm nay, mưa mới về Luang Nam Tha.

Mưa đã về phố nhỏ từ khuya. Sáng thức dậy rất sớm vì muốn đi dạo phố sơn cước nhưng chẳng nhấc thân nổi ra khỏi giường khi ngoài kia mưa cứ tí tách trên mái và gió lạnh ùa về. Vì vậy, đành bỏ ý định đi Muang Sing sớm để đón chợ phiên. Ở vùng cao, đường đèo núi mà mưa, gió, lạnh... thì chạy xe 58km vào lúc sáng sớm là điều không dễ, với mình.

Do vậy, hơn 7 giờ, mưa hơi ngớt một tý là chạy ngay ra đường, thuê xe máy để đi Muang Sing. Luang Nam Tha bản thân cũng rất hấp dẫn du khách với nhiều nhiều điểm du lịch và đặc biệt là các dịch vụ du lịch thám hiểm, khám phá... của nó. Và Muang Sing, huyện biên giới với nhiều các dân tộc Akha, Thai Dam, Thai Lue, Mien, Solo, ... là điểm nhấn đặc biệt của Luuang Nam Tha và cuốn hút hơn cả bản thân thị xã LNT về sự đa dạng về các dân tộc anh em. Trước kia MS thuộc tỉnh Chiang Khong Thailand, chỉ trở về Lào trong những năm Pháp cầm quyền và thay đổi một số địa giới hành chánh.

Đường đi 58km, chạy ven núi, dọc theo các con sông Nam Tha, Nam Ha cũng hiểm trở nhưng không bằng cung đường Đồng Văn. Lúc mới đi, mưa bay bay nhẹ nhưng chạy được 1 lúc mưa bắt đầu nặng hạt, Quàng đại chiếc áo mưa mỏng teng của TQ chạy tiếp. Chiếc xe Hàn quốc không được tốt lắm (nhưng giá khá mềm so với ở Pakse, chỉ 35.000K/ngày) nên không dám chạy nhanh vì sợ trời mưa đường trơn. Con đường chạy ngang qua những bản người dân tộc, có những bản có nhà lợp mái bằng tre (hay lồ ô) đập dập mới lạ chứ. Đã thấy tre đập dập làm nhiều việc, phên vách, sàn nhà... nhưng chưa bao giờ thấy lợp mái. Phải xử lý thế nào để mưa không lọt chứ. Không biết, đó là bí quyết của các dân tộc anh em.

Đi mãi rôi c4ng đến nơi, hơn 10am. Thị xã vắng teo, lúc đầu mình đi tới cái chợ to đùng, có ghi rõ tên tiếng Anh là Handicraft Matket nhưng chỉ lèo tèo vài quầy, hơi chán. Trời lại đổ nặng hạt, phải chun vào quán kiếm ly cafe, may mà cũng có, ngồi uống cho ấm và suy tính. Hỏi ra mới biết cái chợ nằm ở chỗ khác nhưng bây giờ cũng muộn rồi, các người anh em đã đi chợ về rồi. Tuy vậy mình cũng lon ton chạy ra. Đúng là vắng thật, có 1 con bê dám vào tận trong chợ để kiếm rau cỏ! Thật là thú vị!

Chợ giống như các chợ vùng cao Bắc Việt mình. Chia làm 2 khu, khu bán đồ vải vóc, kim khí điện máy... toàn hàng TQ chán ngắt. Khu bán đồ thực phẩm tươi sống rau quả thường thì sinh động hơn với các phẩm vật địa phương, nhưng giờ vắng tanh vì đã tàn chợ, chỉ còn ít bé gái vắng khách quá ngủ gục trên sạp và mấy em bé theo mẹ đi chợ vùng xuôi đang vui đùa. Và một ít các anh chị em người dân tộc đang tỉ mẩn lựa chọn những món cuối cùng. Và chán hơn chợ phiên VN là không có 1 góc nhỏ, nơi có những anh chàng, cô nàng vừa bán rượu, vừa uống rượu thật vui, như hội.

Và đúng vậy, đúng như đồng chí người Pháp hôm qua tám, có "phụ nữ ngực trần" xuống chợ thật. Pà con ơi, mau mau đi Lào đi kẻo hết cảnh hay mà xem rồi. (Tuy nhiên, ai đó chờ xem hình post lên blog thì hãy chịu khó nhé. Mọi thứ dễ dàng đều không hay!!!!).

P9260391 by you.

P9260394 by you.

Các học sinh, đạo và đời, đang vui đùa trong sân trường ở M.S

P9260401 by you.

Người phụ nữ Akha bán đồ lưu niệm, tám với mình bằng body language

P9260398 by you.

Bạn có thấy ở Lào họ chăm chút đến cây cối. Khi làm nhà là đào sẵn hố cho cây mọc lên luôn, sống chung với họ, khỏi cần chậu gì hết.

Ối trời, đúng là người Lào và còn Lào hơn nữa ở vùng biên giới. Một trong nhh74ng điểm nhấn mạnh ở Muang SIng là Bảo tàng dân tộc. Rõ ràng trước BT có ghi rõ mở cửa từ 8-16h nhưng lúc hơn 10am đi ngang qua đã đóng cửa. Buổi xế trưa trước khi về lảng vảng qua, nó cũng đóng. Thế là mất công toi.

Chạy lòng vòng, gần đến biên giới (chỉ mở cửa cho dân địa phương), "tám" bằng ngôn ngữ tay chân với 1 phụ nữ Akha lớn tuổi, viếng các ngôi chùa mang phong cách Lanna - Lane Xang rất lạ... định tám với các chú tiểu nữa nhưng ngôn ngữ bất đồng... trời lại mưa suốt cuối cùng đành chui vào nhà hàng Thai Lue, gọi một món mà cuối cùng đem ra mình ngã ngửa, đến bây giờ chẳng biết kêu nó là món gì. Chỉ biết là xôi ăn với rau lang luộc và món chính làm bằng đậu nành đã lên men, chế biến sao đó với ớt bột thành 1 hỗn hợp sền sệt màu nâu đỏ. OK, cũng chén gần hết dĩa xôi... về nhà mới phát hiện hình như mình đã lên ký. Sắp tới phải hạn chế mấy món nhiều bột và béo này.

Lòng vòng mãi rồi cũng phải về. Tính về sớm để nếu bên kia những dãy núi, có thể LNT sẽ nắng mình sẽ thăm thú nhiều hơn hoặc tạt ngang đâu đó. Trên đường về còn sẽ ghé viếng Stupa trên đồi Xieng Tueng nữa. Do vậy, sau khi tợp xong ngụm Beerlao lạnh ngắt trong lúc trời lạnh và ướt, rùng mình lên đường!!!

P9260415 by you.

Chợ Muang Sing, vắng tanh

P9260413 by you.

Không có ai "ngực trần xuống phố" trong các chị này đâu nhé.

P9260427 by you.

P9260424 by you.

P9260416 by you.

P9260452 by you.

Chùa ở Muang Sing. Các phướn này là tín ngưỡng của người Thai Lue

P9260420 by you.

Và khuôn mặt của Đức Phật cũng rất khác, phải không bạn.

P9260468 by you.

Xieng Tueng stupa trên đỉnh đồi

P9260441 by you.

P9260450 by you.

Chú tiểu này dễ thương hén

P9260456 by you.

Cánh đồng mưa ở Muang Sing

P9260459 by you.

Có một lúc hửng nắng, cánh đồng đạp ngỡ ngàng.

P9260482 by you.

Và xanh ngắt khi nhìn trên đồi xuống.

P9260491 by you.

P9260487 by you.

Các túp lều lợp tre đập dập của người bản xứ

Mưa các lúc càng nặng hạt, đường vào các bản rất lầy ;ội nên cuối cùng mình cũng không vào được. Với lại thầm nghĩ, chắc cũng khác gì mấy với các bản làng ở Tây Bắc Việt mà mình đã lang thang ngủ nghê lê lết... rồi nên bấm bụng chạy tiếp. Về đến LNT trời vẫn mưa, mình đã bắt đầu thấm lạnh sau khi dầm mưa từ sáng đến giờ. Chán qua, chạy đi hỏi xe ngày mai đi TQ, lòng vòng phố xá vài vòng và chi vào net.

Như vậy, với LNT mình cũng chỉ "cỡi hoa xem ngựa". Thực ra, khách du lịch đến LNT với 2 mục địch, tìm hiều về cuộc sống người dân tộc và tham gia các loại hình du lịch thám hiểm vào rừng nguyên sinh, khu bảo tồn NPA Nam Ha. Các loại hình đó, như trekking, rafting, camping trong rừng ... đều rất khó tham gia khi bạn đi một mình và rất tốn thời gian. Do vậy, mình cũng rất khó tham gia được nên hẹn lúc nào bạn bè có đi được và thích đi thì mình sẽ đi. Với lại, mình cũng tham gia nhiều các loại hình này ở các nơi khác (vì họ có bán vé cho khách lẻ gom lại đủ đoàn) nhiều rồi nên thôi. Chia tay LNT ở đây vậy.

Chẳng biết tối nay còn gì để bổ sung vào entry về LNT này nữa hay không chứ bây giờ thì "tiền khô cháy túi" rồi, hết biết gõ gì nữa rồi!

Cuối tuần vui vẻ! Rất vui và cũng rất buồn là hôm nay mình nhận được 2 lời rủ đi ăn chơi nhân dịp cuối tuần (một số bạn vẫn chưa biết mình xa Sài Gòn). Tiếc ơi là tiếc nhưng biết làm sao bây giờ!!!

Chẹp Chẹp!

Đành ăn chơi một mình nhân 2 cơ hội, chia tay Luang Nam Tha, chia tay Lào và là ngày cuối tuần! Ai dzô với mình một cái không nào!

Tây Tạng - Rời Luangprabang, ghé Oudomxay chớp nhoáng, đến Luang Nam Tha, miền biên ải.

Luang Nam Tha - 9.51pm, 25.09.2008

Chỉ để giữ chỗ vì net ở đây rất chậm.

Sau 1 ngày dài miệt mài, mệt nhoài, đã đến Luang Nam Tha lúc 8pm.

...

Luang Nam Tha là thị xã biên giới của Lào, nơi duy nhất có cửa khẩu chính thức với TQ mà người nước ngoài có thể qua lại được. LNT rất khác với trong trí tưởng tượng về 1 thị xã nhiều bùn và bụi như những phố nhỏ Lào khác. Nó đã thay đổi rất nhiều chỉ trong vài năm qua, như 1 khách người Pháp đi chung xe, quay lại LNT sau 3 năm, đã nói.

Tuy vậy, điểm chung của nó với những thành phố, thị xã khác của Lào là bạn có thể nghe thấy tiếng Việt, giọng miền Trung, Bắc Trung bộ dễ dàng trên phố.

Và tuy vậy, nghe nói ở Muang Sing, huyện nhỏ của LNT, vẫn còn đời sống đa dạng của dân tộc thiểu số, với phụ nữ ngực trần xuống chợ... Thế là dự định sẽ dừng lại ở đây, xem sao, thay vì chạy thẳng qua TQ vào ngày mai. Mong là có chuyện hay để "tám".

... Lại phải hẹn có dịp quay lại thôi.

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008

Tây Tạng - Lào, trôi tuốt tuồn tuột từ Pakse đến Vientiane, đến Luangprabang

955pm, 24.09.2008 Phố cổ Luangprabang,

Mình cũng không ngờ lại trôi nhanh như vậy. Giờ này, tối qua còn ở cực Nam Lào, giờ đã ở Bắc Lào.

Sau khi cắt bỏ Savan và Thakheuk trên cung đường, mình bắt đầu nghĩ lại. Nhất là sau một đêm dài chập chờn trên xe rảnh rỗi. Hành trình theo dư định sẽ tập trung ở TQ, Tibet, Nepal và Ấn độ, mỗi nơi vài vài ba tuần đến 1 tháng. Do vậy, nếu cà rà ở Lào thì có lẽ hành trình sẽ rất dài. Với lại, Lào cũng dễ đi, hôm nào buồn buồn leo lên xe là ngày hôm sau đã có mặt ở lào rồi, khỏi xin visa gì hết. Suy nghĩ vậy, nên cắt luôn Vientiane, Vang Vieng (mấy thành phố này đều đã ghé vài lần rồi) và dự định cắt luôn Luangprabang (LPQ), đi thẳng lên biên giới TQ luôn. Nhưng nghĩ lại, vừa ngồi xe cả đêm giờ ngồi cả ngày nữa chắc chết, đi chơi chứ đâu phải đi bộ đội đâu mà gian khổ dữ vậy. Do vậy, khi chuyến xe đêm từ 8.30pm ở Pakse vừa đến Vientiane lúc 6.10am, mình lên xe tuk tuk chuyển từ bến xe Nam sang bến xe Bắc và lên thẳng chuyến xe Vientiane - LPQ khởi hành lúc 7pm.

Và thế là sau 1 đêm trên xe, lại có tiếp 1 ngày trên xe, từ 7am đến mãi 6.10pm mới đến LPQ. Người hôi hơn con cú! Đã vậy, tối hôm qua ở Pakse không ăn tối, tưởng xe dừng lại ăn khuya, nó lại không dừng. Sáng này, vừa chuyển sang bến xe thì xe sắp chạy, kêu nó chờ mình đi mua bánh mì nó không chịu (hay không hiểu tiếng Anh). Thế là luyện nội công bằng cách nhịn đói, uống nước cầm hơi đến trưa xe mới dừng lại ăn trưa. Đúng là không gian khổ kiểu này cũng gian khổ kiểu khác. Đi chơi bụi cũng là đi tôi luyện, bởi vậy, ít người dám đi. Ka Ka ka...

Từ LPQ, bây giờ đã có xe VIP chạy thẳng sang Kunming rất tiện. Cung đường vừa mở được vài tháng vì hôm tháng 4 mình có ghé thấy chưa có. Hỏi 3 đại lý bán vé, 3 người nói 3 kiểu. Người nói chạy 6am, 14 giờ, người nói chạy 8am, 33 giờ, người nói chạy 10.30pm, 24 giờ (có vẻ đúng nhất theo như mình đọc). Giá vé cũng trên trời dưới biển... Hoảng quá, rút ngay ý định đi thẳng sang Kunming. Với lại, 2 tỉnh biên giới của Lào là Udomxay và Luang Nam Tha mình cũng chưa đi và mình cũng đâu dự định chạy thẳng đến Kunming mà còn ghé các TP khác của nó nữa. Do vậy, mai lại phải đi xe local bụi mù trời, nóng cùng mình qua 2 tỉnh này trước khi sang TQ.

OK. Chào, đêm phố cổ hấp dẫn đang chờ ngoài kia.

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008

Tây Tạng - Siphandon, chìm trong hoàng hôn mê hoặc của sông mẹ Mekong

Pakse 17.00 - 23.09.2008

Biết nói gì hơn về hoàng hôn trên dòng Mekong, đặc biệt ở vùng đất 4.000 đảo hiền hòa tuyệt đẹp này! Hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo!
"Chiều buông trên dòng sông Cửu Long, như một cơn ước mong ơi chiều. Về đâu ơi hàng cây gỗ rong, nghiêng mình trong bóng sông yêu kiều? Buồn tôi không vì sao bỗng dưng, theo đò ngang quá giang thương chiều… Hãy cất tiếng ca cho đời thêm buồn, hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo…” - Phạm Duy

Ngày hôm qua, sau khi rời net lúc 5pm (vì quá rảnh không biết làm gì, sau cả ngày lười biếng đong đưa trên võng) lang thang về chợt thấy bên kia cánh đồng chợt ráng đỏ rực. Chợt nhớ, hôm nay nắng nhiều, hoàng hôn sẽ về bên kia đảo. Thế là tươm tả bương đồng, chạy ngang qua bờ Tây của đảo, kịp lúc hoàng hôn bắt đầu về rực rỡ trên dòng Mekong hùng vĩ.

Như đã nói, Don Dhet chỉ là 1 đảo lớn trong 4.000 cồn và đảo của dòng Mekong ở đoạn này, nơi dòng Mekong trải rộng nhất trong hành trình 4.350km từ cao nguyên Tây Tạng xuôi về miền Nam đất Việt. Don Dhet nhỏ, có 2 lựa chọn cho khách về nơi ngụ, "khu" Hoàng Hôn" và " khu "Bình Minh". Nhà nghỉ của Mr. Phao, nơi mình nghỉ thuộc khu Bình Minh mà mấy hôm nay Pakse mưa, trời mù nên mình cũng chẳng để ý gì nhiều, chỉ biết là trời mát, dễ ngủ!!! Không ngờ hôm nay, trời trong, nắng nhiều và được đắm chìm trong 1 hoàng hôn rực rỡ của Mekong. Có thể nói lần đầu tiên mình được chiêm ngưỡng 1 hoàng hôn nhiều màu sắc, mạnh mẽ như vậy của sông Mekong.

Sông chiều cuồn cuộn chảy, màu vàng của phù sa sóng sánh giờ ngả sang màu đỏ. Núi đồi xa xa bên kia sông chìm trong ánh tà dương rực rỡ và chuyển dần sang màu xanh pha tím. Trên sông, những chiếc đò ngang, dọc vẫn thỉnh thoảng lạch tạch chạy... làm những nét chấm phá cho sông thêm đẹp.

Mặt trời chìm xuống rất chậm và sau khi đã chìm hẳn, ánh dư quang vẫn còn rất lâu. Bầu trời lúc này rực rỡ nhiều gam màu đậm pha vào nhau thật dữ dội. Mặt sông đã lấp lánh lam tím trước khi chuyển sang xanh đen và chìm vào bóng đêm.

P9220083 by you.

P9220078 by you.

P9220095 by you.

P9220098 by you.

P9220100 by you.

P9220109 by you.

P9220117 by you.

P9220126 by you.

P9220129 by you.

P9220153 by you.

Các hình về hoàng hôn, hơi lộn xộn.

P9210055 by you.

P9220084 by you.

Các hình về hoàng hôn, góc khác

P9220101 by you.

P9220159 by you.

Các hình về hoàng hôn, góc khác nữa

P9220170 by you.

P9220093 by you.

P9220087 by you.

P9220179 by you.

P9220199 by you.

Mặt sông chuyển màu rất mê hoặc


Ngồi trên căn chòi bên bờ sông gió nhẹ, thiên nhiên màu sắc hùng vĩ ngoài kia, nhẹ nâng ly Beerlao... mọi chuyện như tan vào hư không.


Thật lâu, sau khi mọi người về hết mình vẫn còn ngồi. Thói quen của mình là thường ngồi lại để tận hưởng giây phút vắng lặng. Chỉ ngồi 1 tý vậy mà đã hơn 7pm. Trời thật tối, cũng may là trời nắng cả ngày nên đường đỡ sình lầy. Tuy vậy cũng phải bấm đèn pin lần mò hơn 20p mới về đến Mr. Phao guest-house. Khác đêm qua, hôm nay không có khách nào ngồi ở nhà hàng của GH. Mình cũng lười nên cũng nằm ì ở phòng đu đưa võng, đến lúc gần đến giờ tắt đèn mới ra gọi "cái gọi là bữa tối" và vác về phòng, tiếp tục vừa đu đưa vừa nhâm nhi.

10.30 pm, trễ hơn hôm qua, đèn tắt hết, trời tối đen. Thành thật mà nói, tính đến đêm nay và cả đêm năm ngoái, mình ở Siphandon là 3 đêm nhưng chỉ có đêm nay là hoàn toàn tỉnh táo 100% để tận hưởng đêm vùng 4.000 đảo. Vừa đong đưa, vừa nghe T.N trầm lắng "... con dế buồn tự tử giữa đêm sương..." vậy mà cũng đến lúc trăng lên. Trăng 23 AL đó bạn, đã qua ngày mới rồi. Ngắm trăng muộn, lẻ loi 1 lát mới chui vào trong, thăng đường!!!.

Vậy mà sáng sớm cũng lồm cồm bò dậy trước bình minh. Phải tự khen cho mình. Bên ngoài khá lạnh, bình minh vẫn chưa lên, vác cái áo lạnh ra nằm trên võng, mắt nhắm mắt mở chờ bình minh lên. Bên kia sông, chuông chùa thong thả lan trên sông, trong sương, trong gió cứ như đâu gần đây. Bình minh cũng đẹp nhưng không ấn tượng lắm. Chụp xong mấy tấm hình, nằm ngắm bình minh tiếp. Ngắm xong, mở mắt là 7.30am. Hi Hi Hi.

P9230211 by you.

P9230213 by you.

P9230205 by you.

P9230201 by you.

Bình minh trên dòng Mekong ở Don Dhet

P9230216 by you.

P9230230 by you.

Ruộng trong nắng sớm

P9230232 by you.

P9230224 by you.

P9230225 by you.

P9230227 by you.

P9230228 by you.

Hoa trong nhà trọ Mr. Phao

P9230234 by you.

Chùa bên kia sông

P9230248 by you.

P9230256 by you.

P9230265 by you.

P9230272 by you.

Sông Mekong, đoạn ở Don Dhet

P9230281 by you.

P9230285 by you.

Mr. Phao - người chủ quán trọ dễ thương, đang chở khách về.

Thế là chuẩn bị lên đường. Xong xuôi mọi thứ, tám với Mr. Phao trên trời dưới đất xong 9.30am ra bến tàu. Sang đến Ban Nakasan là 10am, đúng như nhà xe dặn. Thế mới điên không chứ. Chờ mãi đến hơn 12g mới khởi hành, lại đón khách, nhét khách đến gần 1pm mới thực sự chạy. Chạy trễ nên về đến Pakse đã gần 3pm, trễ mất kế hoạch đi Savanakhet của mình. Bây giờ mà có đi thì đến nơi sẽ rất trễ, rất cập rập. Chần chừ một hồi, đổi luôn kế hoạch, mua vé chuyến xe đêm nay đi thẳng Vientiane. Hẹn gặp Savanakhet và Thakhet trong 1 chuyến khác vậy.

Và do vậy, có thời gian rảnh gõ blog sớm. Bây giờ xong rồi, coi như là entry hoàn chỉnh nhất bữa giờ, tự thưởng cho mình cái gì đi thôi, trước khi leo lên xe thẳng tiến.

Mùa thu rồi, ngày 23 ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến.... - Hôm nay đó! 23-09-2008!