Thứ Ba, 29 tháng 7, 2008

Indonesia - Chút lang thang ở Jakarta

Jakarta 12pm, 29.07.2008

Sáng, dậy thật trễ, sau 38 giờ trên xe và 1 đêm ở net đến 2 giờ sáng. Sau khi cà rà cafe, cafáo, ăn sáng xong, nhiệm vụ kế tiếp là kiểm tra thông tin đường xá và đặc biệt là chuẩn bị vé máy bay cho chặng về vì sẽ phải về từ Jakarta mà ngày mai đã rời xa nó xuôi Đông Java rồi. Hệ thống mạng ở Jakarta lại trục trặc... cuối cùng hơn 10am mới bắt đầu lên đường đi Kota, khu phố "cũ" được khuyến cáo nên đi thăm viếng ở Jakarta, cho các hành trình chỉ trong 1 ngày. Chưa kể là việc vác đồ đi tìm chỗ gia75t. Đúng là làm du lịch kiểu Indonesia, 2pm các nơi có Laundry service giá rẻ mới mở cửa, còn các nơi khác thì phải đến 3 ngày hoặc tính giá 1 US$ cho 1 đơn vị giặt ủi. Nên nhớ đêy là khu balo chứ không phải KS 5 sao. Thế là đành ôm đống đồ về, chờ khi "xuống tỉnh" giải quyết vì mai rời Jakarta sớm rồi, không có nơi nào nhận cả.

P7290406 by you.

P7290403 by you.

Jakarta cao ốc, xe cộ hoành tráng, nhưng vẫn còn có "xe đạp ôm", "xe lôi 3 bánh" và nhiều hình ảnh tương phản thú vị khác.

Vì đã hỏi han kỹ đường xá, cuốc bộ ra Jalan Thamrin đón xe bus lên đến Kota, chỉ mất 3.500Rp. Kota là khu phố mang dấu ấn Hà Lan cũ, nhưng giờ chẳng còn gì. Ngoài những nơi được giữ gìn, phần còn lại hầu như hoang tàn. Vì "nể nang" sách vở", mình ráng cuốc bộ đi cho hết những điểm được giới thiệu. Cũng nhiều thứ hay nhưng chẳng chia sẻ được với các bạn, vì hầu hết bị cấm chụp hình. Thế là lội bộ trong nắng gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại lang thang từ phố cũ, viện bảo tàng các loại, từ nghệ thuật sắp đặt, gốm sứ, tranh vẽ đến múa rối (đặc sắc của Indonesia và Đông Nam Á), bến cảng cũ... Điều thú vị nhất là mình kết thúc trong Cafe Batavia, được xây dựng trong khoảng từ những năm 1805-1850 của 2 thế kỷ trước. Thật "đã" khi ngồi trong tòa nhà xưa cổ, nhìn ra quãng trường mênh mông nắng, cũng xưa cổ, ngoài kia, mà mơ, mà nhớ... nhưng nó có giá phục vụ cũng "xưa" như vậy nên ngồi lâu không được, cuối cùng cũng phải lên đường về lại khu phố balo nghèo, nhưng vui.

P7290309 by you.

P7290390 by you.

Bảo tàng Museum Sejarah Jakarta

P7290319 by you.

"Đấu súng" nhé, chưa biết ai hơn ai đâu? (Trong Bảo tàng Museum Sejarah Jakarta )

P7290356 by you.

P7290354 by you.

Các hòn đá có khắc chữ (Trong Bảo tàng Museum Sejarah Jakarta )

P7290358 by you.

Góc nhà của người bản xứ , giống người Việt hén

Về tới nơi cũng gần 4pm, ngồi thừ người trong quán vì nắng quá nhưng cuối cùng cũng "vươt lên chính mình" vác xác ra ga xác định giờ giấc chuyến đi Bogor sớm ngày mai, cũng như đi lên ga chính Gambir để xác định lại 1 lần nữa, ccon đường đi cũng như giờ giấc.... cho những chuyế đi kế tiếp. Cũng hay là cuối cùng, sau khi rời ga lại đến quãng trường Mederka nổi tiếng nhất Jakarta gần đó. Để phần còn lại của buổi chiều, trôi lênh đênh ở đây.

P7290365 by you.

P7290381 by you.

P7290370 by you.

P7290375 by you.

Bảo tàng nghệ thuật và các hình ảnh "được phép chụp"

P7290313 by you.

Bảo tàng "rối" nhìn từ bên ngoài

P7290396 by you.

Còn đây là phố "cũ" hoang tàn.

Monas, tên ngắn gọn của National Monument là 1 tòa tháp cao 132m, khởi công từ 1961, từ thời Soekarno, nhưng mãi đến 1975 mới hoàn thành, chính thức khai trương bởi Soeharto. Thậ là phức tạp. Đây là nơi tham quan của người dân tỉnh lẻ khi đến thủ đô Jakarta cũng như là nơi tập thể dục, nơi tình tự (!) ... của cư dân Jakarta. Chỉ tiếc là mình đến muộn, sau 5pm, nên không được lên tòa tháp. Hẹn dịp quay về Jakarta sẽ leo lên đó.

P7290443 by you.

P7290437 by you.

Monas trong chiều

Như mọi hành trình ở các thành phố lớn khác, ngày đầu tiên chỉ là để làm quen, xác định phương hướng, chuẩn bị cho những chuyến đi về vùng xa... nên ngày hôm nay, mình cũng chẳng làm được nhiều điều. Có điều, thấy có vẻ "quen" hơn với Jakarta, không còn bỡ ngỡ nhiều và những hành trình sắp tới chắc cũng thuận lợi h7n về mặt định hướng.

Ngày mai, mình sẽ có 1 cuộc maratong, từ Jakarta đi Bogor, dừng lại 1 tý, sau đó đi thăm đèo Puncass, trên đường sang Bandung để đón chuyến tàu đêm đi Yogyakarta. Lẽ ra, nếu có nhiều thời gian hơn mình sẽ dừng lại ở Bogor, Bandung nhưng vì quỹ thời gian hẹp quá. Với lại 2 nơi này cũng gần Jakarta nên nếu có dịp, sẽ dễ đi hơn. Còn Yogyakarta cũng như các tỉnh Đông Java, là các di tích nổi tiếng thì chắc chắn mình không thể bỏ qua rồi.

Bây giờ phải về ngủ thôi. Các hình chưa post kịp sẽ từ từ post sau. Mai phải dây sớm đi sớm rồi!

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2008

Indonesia - Vừa đến Java, Jakarta, sau hành trình 38 tiếng, mệt nhoài!

1am, 29.07.2008 Jakarta, Java

Thật là 1 hành trình kinh khủng. Chỉ vì đã quyết với lòng là lần này sẽ đi từ Việt Nam du lịch Indonesia bằng đường bộ, thủy, không đi máy bay mà phải hành xác như thế này. Sau 1 ngày kiệt sức leo núi, ngày hôm sau lại thử thách với chuyến đi dài lê thê. Khởi hành ở Bukittinggi lúc 9am ngày 27.07.2008 đến 11.pm khuya ngày 28.07.2008 mình mới đặt chân đến Jalan Jaksa, khu Tây Balo của Jakarta. Quả thật là lâu lắm rồi mới có 1 chuyến đi dài như vậy, kể từ những ngày xưa cũ, lúc giao thông trong nước còn rất khó khăn.


Cũng may (!) là còn rất mệt vì chuyến leo núi nên lên xe cứ ngủ chập chờn. Thức lại lôi sách ra đọc, đọc xong lại ngủ, ngủ xong lại đọc... thế mà 38 giờ trôi qua. Hành trình đi từ Sumatra sang Java này ít người đi bẳng đường bộ lắm. Mấy tên mới quen ở Bukittinggi khi nghe mình nói sẽ đi bằng đường bộ cứ trợn mắt ra nhìn, kể cả chủ nhà nghỉ, HDV du lịch, ... đều xem mình như người hành tinh lạ. Thật ra thì vé máy bay từ Padang sang Jakarta cũng không đắt lắm, khoảng 1.200.000 R, tương đương khoảng 130$ nhưng chí đã quyết là phải đi bằng đường bộ nên cứ "nhắm mắt đưa chân".

P7270233 by you.

P7270245 by you.

Núi lửa Merapi, nhìn từ cửa xe, trên đường đi Java

P7270225 by you.

Đường đi vàng những dã quỳ, mình rất thích, nhưng ở Indonesia (và ở đâu đó nữa quên mất) nó bị coi rẻ và có cái tên rất tệ, hoa "cứt gà"!!!

P7270247 by you.

Và những mẩu ruộng bậc thang be bé rất hay

Cũng nhiều điều hay khi lang thang bằng đường này. Mọi việc thay đổi rất nhiều từ khi rời vùng cao nguyên Bukittinggi xuống đồng bằng và khác hẳn khi bước sang đất Java. Từ vùng đất Sumatra chỉ gồm những mái nhà sừng trâu, những thánh đường hồi giáo... xuống đồng bằng đã xuất hiện những kiến trúc Hindu, những ngôi nhà mái bằng, không hề thấy bóng dáng kiêu hãnh của những mái nhà sừng trâu cao vút trên nền trời nữa... Những cánh đồng mía, khoai mì bạt ngàn thay cho những mảnh ruộng bậc thang be bé ở vùng cao nguyên... và khi đến Java, như bước sang 1 đất nước khác. Sumatra quá nghèo, Java hiện đại hơn rất nhiều. Ngay từ cửa ngõ bến phà, thành phố Merak, mọi thứ đã khác hẳn, từ đường phố thênh thang, nhiều tầng, những ngôi nhà cao tầng, đèn điện chói sáng... như ở Thailand hoặc Malaysia chứ không còn cảm giác tồi tội như khi ở vùng Sumatra nữa. Và cả khi đến Jakarta, mình lang thang ngoài đường đến 1am vẫn còn đông và có những internet-shop mở cửa 24/24 cho mình ngồi đây.

P7270250 by you.

Bữa ăn trưa "hoành tráng" khi mình bắt đầu qua vùng Padang. Thật ra không phải vậy. Ở đây ngộ lắm, khi bàn ngồi vào bàn, tất cả các món ăn trong quán đều được dọn cho bạn, ăn món nào tính tiền món đó. May mà mình không "tham ăn"!

P7280251 by you.

P7280296 by you.

P7280299 by you.

Chia tay Sumatra, cụ thể là thành phố cực đông Bandarlampung.

P7280261 by you.

P7280262 by you.

P7280263 by you.

Ở bến phà, trước khi tàu chuyển bến, các em bé, và cả 1 số thanh niên, nhảy từ trên ống khói tàu/phà xuống, chờ mong khách ném tiền xuống. Vậy mà có 1 thanh niên Indo, đi với bạn gái, nhẫn tâm ném những đồng 50cent xuống, thật xa để các em bé lăn xuống lượm, nhưng ch8a3ng bao giờ được. Thực tình, mình muốn đạp cho nó rớt xuống biển.

P7280270 by you.

P7280288 by you.

P7280267 by you.

P7280306 by you.

Biển mờ mịt xám, hơn 2 giờ trên biển chiều, không hoàng hôn, cứ xám đến xám và đến đêm, làm lòng người cũng chùng xuống. Bao nhiêu suy nghĩ của hơn 30 giờ đồng hồ không "làm việc", dồn hết cho 2 tiếng đồng hồ bồng bềnh trên biển.

Thực ra, khi đến Jakarta chưa đến 11pm, nhưng mình tính luôn quãng đường từ bến xe đến jalan Jaksa, khu balo, giống như Phạm Ngũ Lão, Saigon. Vừa xuống xe là đã bực mình, sau 37 giờ, mình không còn kiên nhẫn với tên xe ôm ba trợn nữa và đã chửi thề với nó khi nó can thiệp với bác tài "xe lôi" khi mình lên xe của bác ấy. Từ bến xe về khu Jaksa thật xa nhưng đến nơi, phải thêm 1 đoạn trường nữa là đi tìm nhà nghỉ, tất cả các nơi được đề cập đã kín phòng. Thế là phải vác balo đi lơn tơn mấy vòng mới kiếm được chỗ. Cũng may là khu này còn tấp nập chứ nếu không mình cũng chẳng biết xoay xở ra sao lúc gần nửa đêm. Cuối cùng cũng "an tọa". Quăng balo vào phòng, ra đường đi "ăn chơi" trả thù những giờ phút "cực khổ". Và sau đó, vào net, lóc cóc gõ!!!

Thời gian còn lại của mình trên đất Indonesia không nhiều vì không ngờ lại dành cho vùng Sumatra hơi nhiều thời gian. Do vậy phải thật cân nhắc khi còn Java, Bali, Nusa Tenggara phía trước. Kỳ này chắc không dám mơ đến Kalimatan, Sulawesi, Maluku, Papua rồi, chắc phải 1 dịp nào khác. Mà cũng phải tính toán thật kỹ, nếu không, cũng khó đi được hết 3 vùng quần đảo nói trên.

Java, với diện tích bằng 1/2 nước Anh và dân số 120.000.000, với nhiều di tích được xếp hạng Unesco Herritage chắc chắn sẽ không thể bỏ qua. Nusa Tenggara với Rồng Komodo với nhiều bãi biển, đảo, núi lửa nổi tiếng và bao gồm cả vùng "nổi tiếng" Đông-Tây Timor cũng khó lòng bỏ qua Như vậy chắc lướt qua Bali quá - lại không được. Thôi, từ từ tính. Tính trước bước không tới.

P/S:

28.07.2008 Vietnamnet: "Indonesia phá âm mưu ám sát giáo viên Mỹ" "...Trước đó, các nghi phạm được cho là đã từng lên kế hoạch tập kích một quán cà phê ở thị trấn nghỉ mát Bukittinggi. Tuy nhiên, chúng đã hủy bỏ dự định vào phút chót vì sợ sẽ gây ra nhiều thương vong cho người Hồi giáo..." http://vietnamnet.vn/thegioi/2008/07/795904/ Quán cafe này là quán ruột thời gian mình ở Bukittinggi và cũng chỉ có quán này là tập trung đông khách Balo. Bạn nghĩ sao?

.

Và tin mới hơn nữa: http://vietnamnet.vn/thegioi/2008/07/796094/

Indonesia phát hiện bom xăng trên tàu hỏa
15:20' 29/07/2008 (GMT+7)
Cảnh sát Indonesia, hôm 29/7, đã mở một cuộc điều tra sau khi phát hiện có gần chục quả bom xăng cất giấu phía dưới một đoàn tàu hỏa đang trên đường tới thủ đô Jakarta.

Một đoàn tàu hỏa đang trên đường tới Jakarta (Ảnh: Trainweb)

Nhà chức trách đã tìm thấy các quả bom xăng trên đoàn tàu, sau khi nó rời thành phố Cirebon thuộc tỉnh Tây Java, cách thủ đô Jakarta 225km vào sáng 29/7.

Suhartono, phát ngôn viên cho bộ phận quản lý hoạt động ở Cirebon của công ty đường sắt PT KAI cho biết: "Có ít nhất 9 chai (xăng) với bấc, được gói trong các tấm plastic màu đen và gắn vào đoàn tàu".

Phát ngôn viên Suhartono khẳng định, công ty PT KAI không hề nhận được bất kỳ đe dọa nào.

Một quan chức cảnh sát giấu tên tiết lộ, nhà chức trách đã cho gỡ bỏ các quả bom xăng khỏi đoàn tàu tại ga Jatibarang. Cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành khẩn trương.

Đi chơi kiểu này cũng hơi teo teo!!!!


Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

Indonesia - Chinh phục Merapi 2891m, núi lửa đang hoạt động, trong đêm.

19.48 - 26-07-2008, Bukittinggi, mệt nhoài sau khi chinh phục núi lửa Merapi

Merapi, cao 2891m (có sách ghi 2890m) là núi lửa đang hoạt động, nằm ở phía đông Bukittinggi. Lần phun trào gần đây nhất của nó là va 1979, nhưng hiện nay núi lửa vẫn phì phò nhả khói mỗi ngày và thỉnh thoảng phun trào những đá nham thạch cỡ nhỏ trên miệng đỉnh núi. Trong vùng có 2 núi lửa, Merapi và Singgalang (2880m). Tuy thấp hơn nhưng ít người leo lên Singgalang vì nó xa hơn, khó đi hơn (dù thấp hơn) và vì ít hấp dẫn hơn Merapi, đang hoạt động.

Hôm qua, đã là 1 ngày ra6a1t thú vị tuy rất mệt vì được lang thang vào rừng chiêm ngưỡng hoa khổng lồ Raflesia. Chiều thì chạy xe lang thang, lạnh cóng trong hoàng hôn vàng vọt và gió buốt Bukittinggi. Tuy vậy, vẫn quyết định đêm đi leo núi lửa Merapi. Đây là lần đầu tiên trekking trong đêm, leo lên núi lửa đang hoạt động, ngắm bình minh ở miệng núi lửa, ở 2891m, trên cả mây trời lang thang bên dưới.... Như vậy, dừng lại ở phố nhỏ Bukittinggi hơi lâu, mình đã làm được nhiều điều thú vị từng mơ ước nhưng chưa được làm.

Hành trình quả thật kinh khủng khi đi trong đêm. Cảm nhận điều này thật khó nếu bạn chưa từng trải nghiệm. Đường đi rất khó vì dốc, trơn trợt, do sình lầy, lá mục, rễ cây, dốc cao, cây đổ... nhưng đặc biệt khó là vì không nhìn rõ đường đi (sáng hôm sau khi trekking xuống mọi việc khác hẳn). Những lúc dừng lại nghỉ giữa rừng, chỉ có 2 tên (mình và guide) ngồi trầm ngâm chẳng nói gì nhiều, vì mệt và cũng chưa quen nhiều, ngôn ngữ bất đồng chút chút. Nghỉ, nhưng 2 chiếc đèn vẫn bật sáng vì sợ thú rừng. Trăng hạ tuần thỉnh thoảng le lói xuyên qua đám mây dày đặc và cả những tán rừng âm u. Gió hú trên ngọn cây, lạnh buốt, tiếng côn trùng rả rích, tiếng vượn hú vẳng xa rờn rợn, đom đóm chập chờn, thỉnh thoảng xào xạc tiếng lá rụng hay tiếng thú chạy ngang đâu đó... cảm giác thật khó tả được nhưng cũng rất khó quên.

Sau khi leo qua khoảng rừng rậm, từ 11pm đến 5am là đến chân miệng núi lửa - chỉ toàn đá, dốc dựng đứng. Phải men theo dốc đá theo hình zích-zắc (vì quá dốc) để đến miệng núi lửa đúng lúc 6 giờ sáng. Quá trời mừng, những ước mơ được nằm 1 tý, trải lều ra để ngắm bình minh... tan biến vì quá hạnh phúc khi lên đến nơi mà nhiều lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc. Tưởng rằng đã xong vì chinh phục được đỉnh núi cao 2891m nhưng chưa - lạnh kinh khủng. Vì chủ quan nên kỳ này đi Indonesia không đem áo lạnh. Đã mặc 4 cái áo, khăn quấn cổ, mượn thêm cái mền của tên guide, đổ cả 1/4 chai dầu trên đầu, trên cổ... vậy mà vẫn lạnh không chịu nổi. Tay (trần) và chân (xăng đan), lạnh cứng, cầm máy chụp hình không được, bấm máy cũng rất khó khăn - nhưng đành cắn răng chịu, vì đã lên được tới đây thì còn gì hơn nữa.

Và cắn răng, run rẩy, bó gối ngồi nhìn khói núi lửa đang phun trào, tiếng gầm gừ ở miệng núi lửa bên dưới xa xa, "thưởng thức" mùi khí sunfur, buốt giá khi mỗi cơn gió lùa tới... chờ bình minh đang le lói pha xanh chân trời, cố gắng xuyên qua đám mây dày đặc đằng đông. Và ngạc nhiên sao, trên đầu, mảnh trăng hạ tuần 24AL vẫn treo lơ lững. Trời xanh và bên dưới, nhớ nhé - bên dưới, những đám mây trắng đang bồng bềnh lơ đãng trôi. Cảm giác thật khó tả, chỉ biết là hạnh phúc.

P7260110 by you.

P7260106 by you.

Đỉnh núi lửa lúc mới vừa lên tới, đầy đá núi lửa, tối đen, và sau đó lờ mờ sáng

P7260114 by you.

Và trời mờ xanh, mây trắng bay quanh bên dưới

P7260113 by you.

P7260125 by you.

P7260123 by you.

P7260120 by you.

P7260155 by you.

Trong đêm vẫn thấy miệng núi lửa đang phì phò nhả khói (điều dzô lý là khi bình mình lên lại không chụp hình được vì ngược nắng! Chán!

P7260142 by you.

P7260142 by you.

P7260141 by you.

Chỉ có góc nhìn, và thoạt chút nắng nhỏ leo lói vừa lên, này là chụp hình hơi được được, thấy chút nắng, chút khói, chút bình minh... nhưng khi có người đứng vào lại không chụp được.

Trân trọng thông báo là nhân vật trong tất cả các hình trong entry này là bạn tour-guide không phải "nó" đâu nhé, tuy rằng nó cũng có các hình tương tự và nhiêu hơn bội phần (!). Nguyên tắc (chưa bị tự phá) của "nó" là không hiện diện trên bờ-nốc! "Tám": tên này có 3 cô "bồ", 1 cô người Tây Ban Nha, 1 cô người Ý và 1 cô người địa phương. Chắc mình chuyển sang làm HDV du lịch quá!!!

Bình minh bắt đầu len lỏi được qua đám mây thì đám khói núi lửa bỗng dày đặc. Đây chỉ là 1 miệng trong 7 miệng núi lửa đang hoạt động trên đỉnh Megapi. Trên đỉnh, nằm loạn xạ những hòn đá to nhỏ mà theo bạn guide (28 lần dắt khách lên đỉnh Merapi này) là nó mới vừa phun lên gần đây. Toàn là đá đen. Nói chung nghe nói cũng hơi teo.

P7260148 by you.

P7260179 by you.

P7260189 by you.

P7260169 by you.

Các góc khác nhìn từ đỉnh Merapi. Xa xa ngoài kia là Ấn độ dương

Trên đỉnh núi chỉ có 2 tên dù đêm qua gặp 2 nhóm bạn trẻ SV người địa phương cũng leo núi. Một nhóm dừng lại ở chân núi đá để cắm trại. Nhóm kia thì không biết làm gì mà khi về, xuống 1/3 núi rồi mới gặp đang đi lên. Và không có du khách nào ngoài mình. Mặt trời không lên nổi nhưng trời đã bắt đầu ấm hơn. Ngồi chơi, tám khoảng 1h, 7 am bắt đầu xuống núi vì cũng rất lo sợ cho quãng đường đi xuống. Bạn biết rồi, leo lên thì mệt nhưng không nguy hiểm bằng leo xuống, trơn trợt và tuột, nhất là khi đường dốc và trơn. Đêm qua, mình đã trợt té nhiều lần, có 1 lần cả cái mặt mình úp xuống bùn, vào cả trong miệng, thật kinh khủng.

P7260185 by you.

P7260202 by you.

P7260201 by you.

P7260200 by you.

Bạn có thấy những đám mây mỏng teng đang lờ lững trôi "dưới chân" mình!

P7260186 by you.

P7260193 by you.

Xa xa bên kia là đỉnh Singgalang 2880m (ngọn bên phải), thấp hơn đỉnh Merapi nơi mình đang đứng 11m!. Chút mây, vạt nắng hiếm hoi... chút phiêu lãng, mơ ngày lên đó (!!!???)

P7260210 by you.

Đây là đỉnh Merapi, nhìn từ dưới chân núi sau khi lội xuống, vì xa quá nên hình chụp không rõ lắm. Nhìn kỹ, bạn sẽ thấy rừng rậm bên dưới và sau đó là đỉnh núi, toàn đá núi lửa

Và như vậy, sau hành trình mệt nhoài, 4h sau xuống đến chân núi. Cả một đêm leo lên, nửa ngày leo xuống không ăn gì cả, chỉ uống nước mình quá mệt, đến nổi ngủ gục trên xe máy khi bạn guide chở mình về thành phố. Về đến nơi, ăn uống qua loa, lăn đùng ra ngủ và khi mở mắt 6pm.

Và do vậy, dự định đi chuyến xe đêm nay sang Jakarta, Java đành phải dời lại. Đến 7pm vẫn định đi, nhưng cảm thấy người hơi sốt và rất mệt, nghĩ đến cảnh lên xe máy lạnh ngắt chắc teo luôn. Thôi đành chấp nhận ở thêm 1 đêm, mai tính tiếp.

Mệt mỏi và Hạnh phúc (có thường hay đi chung?) sau khi chinh phục - trong đêm, núi lửa - đang hoạt động, Merapi 2891m và đón bình minh - đầu tiên trong đời, ở cao độ này.

Cuối tuần vui vẻ. Lại 1 thứ Bảy lang thang một mình, rất mệt nhưng sẽ cố gắng "ăn chơi", ăn mừng ngày chinh chiến thành công!

P/S: Khi nào có thời gian mình sẽ bổ sung chi tiết và hình ảnh về hành trình gian khổ nhưng thú vị này. Giờ đang rất mệt nên chỉ kịp cập nhật thông tin vì sợ mai leo lên xe đi Jakarta hơn cả ngày trời (+/- 30h!), không có thời gian cập nhật lỡ có ai quan tâm (có ai không??? hay nói cho đỡ buồn!!!) lo rằng mình bị bắt cóc hay lạc trên núi lửa thì "tội"!!!!.