Hiển thị các bài đăng có nhãn trip. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trip. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2007

Hành trình xuyên Đông Dương - 5




Luang Prabang - Pakbeng - Houixay-Chiangkong-Chiangsaen

Từ LPQ đi đến biên giới Lào-Thái bằng đường thủy xuôi dòng Mekong, sẽ có 2 phương tiện để bạn lựa chọn. Với slow-boat, bạn sẽ mất 2 ngày và 1 đêm nghỉ ở ở 1 xóm nhỏ ven sông (Pakbeng). Nếu đi bằng speedboat, còn được gọi James Bond’s boat, bạn chỉ mất một ngày. Vì muốn tiếp tục ăn Tết Thái Songkran, speedboat đã được lựa chọn. Thay vì đi ở 1 bến sông trong thành phố, bạn phải đi tuktuk khoảng 20 phút đến 1 bến sông rất xa thành phổ, chỉ dành riêng cho speedboat. Người bán hàng rong ở đây khuyến cáo bạn nên mua 1 dụng cụ để nhét lỗ tai, tránh tiếng ồn của phương tiện giao thông đặc biệt này. 4.000kip cho sự an toàn của 2 lỗ tai với 1 dụng cụ chuyện nghiệp SX từ Thái – như vậy, chứng tỏ rằng nhu cầu này cũng không ít. Sau đó, khi xuống 1 con dốc gần như dựng đứng ở triền sông, bạn sẽ tiếp tục được phát cho 1 nón bảo hiểm trước khi bước xuống tàu. Đây là 1 xuồng nhỏ, kiểu như các hobo chạy xé gió ở vùng sông nước Mekong delta, nhưng nhỏ hơn, chỉ ngồi được2 người mỗi băng ghế, tổng cộng 8-10 người / tàu. Đặc biệt, vị trí ngồi được sắp xếp dựa theo trọng lượng của hành khách để tạo sự cân bằng. Và sau đó, hãy bó gối ngồi xuống (và cầu nguyện).

James bond’s boat xé gió và nước lao đi, băng băng vượt qua các slow-boat, các con thuyền du lịch với sự thích thú trằm trồ của các du khách phương Tây. Rất nhiều thuyền lớn nhỏ dập dìu trên khúc sông này vì hướng đi này cũng là hướng đi đến động Pak Ou nổi tiếng ở LPQ, với hàng nghìn tượng Phật trong 2 hang động, nghe nói là đã được phát hiện từ nhiều thế kỷ trước. Sông Mekong ở đoạn này còn nhỏ, có rất nhiều đoạn sông có các bãi đá giữa sông và dĩ nhiên là kèm theo rất nhiều phương tiện đánh bắt thô sơ của ngư dân vùng thượng lưu Mekong. Lác đác, những xóm nhỏ nhà sàn ven sông, những đàn trâu nhởn nhơ, những chú chó cong đuôi chạy, sủa vống theo chiếc tàu… tạo cảm giác yên bình cho du khách, làm quên đi phần nào tiếng động cơ ầm ĩ của con tàu.

Dự định là đi speedboat để đến Thái sớm, nhưng “người tính không bằng Trời tính”, chiếc thuyền của 007 này bị thủng 1 lỗ!!! Nước bắt đầu tràn vào thuyền cùng với sự lo lắng của hành khách. Dĩ nhiên là không lo mấy về sự an toàn vì như đã nói, sông rất hẹp, chỉ cần tấp vào bờ là được, mà chỉ lo về các kế hoạch của mình bị phá vỡ. Sau khi dừng lại ở 1 bãi sông, ngưới lái tàu cùng toàn bộ hành khách Tây Tàu Lào Thái Việt xúm vào rờ mó cắt dán. Đã hy sinh 1 đôi dép Lào để bịt kẽ hở, chèn thêm một vài khúc cây, chiếc tàu lại lên đường và dừng lại ở một bến sông có nhà hàng nhỏ bên sông. Và thế là chờ, chờ để có những speedboat khác đi qua để gửi nhờ hành khách quá giang vì con tàu này tạm ngưng nhiệm vụ ở đây. Vì lý do “lady first”, “elderly next”… cuối cùng chỉ còn 4 healthy man ở lại bến sông này với lời dặn dò của chủ tàu là sáng mai gặp lại ở đây lúc 8am để tiếp tục lên đường. Wow! Pó tay! Vác balo leo ngược dốc sông vừa đi vừa lầm bầm (…), nhưng sau cùng lại tự an ủi, nếu không có việc hỏng tàu này, có lẽ cả đời mình cũng không bao giờ được đặt chân đến nơi khỉ ho cò gáy này. Âu cũng là số phận, sao không tận hưởng nó.

Không khí lễ hội tràn ngập ở thị tứ nhỏ ven sông này. Từ cửa sổ guest-house nhìn xuống là một bãi cát ven sông với rất nhiều stupa xanh xanh, trắng trắng, đỏ đỏ… và rất nhiều nam thanh nữ tú Lào đang vui đùa ở đó. Tranh thủ dạo 1 vòng thị tứ để nắm tình hình tác chiến cho buổi tối, bạn sẽ được rất nhiều người dân địa phương mời vào tham gia các buổi tiệc tùng họ đang tổ chức. Tết mà! Nhiệt tình tham gia, nhưng không dám uống nhiều vì còn quá mệt nên chỉ uống vài ly và “kapchai” rồi chuồn ra bến sông. Giờ đây, mọi người đã về, trả lại sự vắng lặng của bến sông với rất nhiều stupa với những dải giấy màu bay phất phới trong trời chiều. Không kìm được ý muốn được thả mình ở thượng nguồn dòng Mekong, như ngày nào đã từng tắm ở hạ lưu Mekong Delta của nó, ở Bến cát, Cần thơ, thế là nhảy ùm xuống nước. Sông mát lạnh dù nhiệt độ những ngày này ở Lào khoảng 40oC. Khúc sông Mekong này rất hẹp, bờ bên kia là núi đá soi mình xuống dòng sông trong xanh, giống như những con sông ở miền Trung Việt Nam hơn là hình ảnh dòng Mekong cuộn đỏ phù sa vẫn hằn trong ký ức.

Như đã nói, thị tứ Pakbeng rất nhỏ, nhỏ đến mức buổi tối điện đóm chập chờ và tắt hẳn! Lại càng hay khi đi viếng các ngôi chùa huyền ảo trong ánh nến lung linh của dòng người cùng đến chùa để làm lễ Pimai. Rất thành kính, dòng người lặng lẽ mang theo nhang đèn, hoa, nến và dĩ nhiên không thể thiếu nước. Nước để rửa tượng Phật, để hứng lại sau đó, để xoa lên tóc, để rửa mặt, để xoa tay, để mang về chia sẻ cho người thân ở nhà, cả những khách lạ qua đường như một lời cầu chúc bình yên cho năm mới an lành. Nói chuyện với các sư hoặc các chú tiểu ở Lào là 1 điều bạn nên làm, vì họ nói tiếng Anh rất khá, còn dân chúng thì hơi tệ về khoản này nhưng bù lại thì rất chân tình và thân thiện. Được nghe (nhưng chỉ hiểu chút ít) về đời sống tâm linh của người dân địa phương trong 1 đêm ngát hương trầm, hương ngọc lan (hình như vậy), ánh nến lung linh… bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bớt bon chen đi ít nhiều (!). Hòa mình trong dòng người hân hoan tan lễ, về lại dưới phố, bỗng thấy phố nhỏ sao náo nhiệt. Thì ra, cũng có 1 slowboat dừng lại ở đây và thế là đám khách đang quậy ầm ĩ cùng các cư dân trẻ địa phương. Tết mà! Thế là chúng ta sẽ quay lại chốn hồng trần, tham gia nhậu nhẹt, bốc phét, tán láo, nhảy nhót ầm ỉ với đám khách Tây, dân địa phương đang ăn Tết… trong 1 quán ăn được thắp sáng tờ mờ bởi những ngọn đèn vàng vọt, chạy bằng máy phát điện. Mọi người dều rất cởi mở, có phần hơi quá đà trong 1 không khi nóng bức và ẩm ướt của một đêm mùa hạ nhiệt đới. Bia Lào tuôn như suối, những bạn trẻ miền Nam quen uống bia với đá sẽ gặp một thách thức lớn ở vùng quê nghèo thường xuyên bị cúp điện vào ban đêm này - những ly bia suôn không đá rất đậm đà. Hãy tận hưởng, nhất là khi bạn biết rằng khó có 1 lần nữa bạn về lại nơi này. Cư dân trẻ ở đây rất thân thiện. Bạn sẽ khó lòng từ chối cụng ly với các bạn trẻ vui vẻ, cũng như việc mình không mang ly sang cụng ở bàn khác là 1 điều rất đáng trách. Cuộc vui tàn khi kim ngắn đồng hồ đã sang bên kia số 12, nhờ vào bình dầu của máy phát điện đã hết. Ồn ào lắng xuống. Đám đông tan vào trong bóng đêm mờ mịt, chỉ thấy được những bóng người mờ mờ khi bầy đom đóm chợt bay ngang. Bạn đang nghĩ gì trong 1 đêm huyền hoặc giữa rừng núi sông nước như vậy? Và trong đêm ngủ chập chờn giữa miền rừng núi, những cơn mưa khuya xào xạc trên mái như thật, như không.

Sáng hôm sau, đúng 8 giờ bến sông đầy ắp người. Té ra, con thuyền nhỏ speedboat không sửa được, cũng không có thuyền khác thay thế nên chủ tàu đã “bán khách” sang con thuyền lớn slowboad. Tên thanh niên Israel đi cùng thuyền đã đòi và sau đó là trực tiếp lột túi của chủ tàu đòi trả lại tiền vì chênh lệch giá giữa 2 phương tiện cũng nhiều, chưa kể là nhiều bất tiện khác. Người Lào hiền thật, khi để khách vét sạch túi để lấy lại tiền (nhưng vẫn chưa đủ khoảng chênh lệch!). Nghĩ đến cảnh ngồi 1 ngày trên tàu cảm thấy sao mà ngán ngẩm, nhưng lại tự an ủi mình, âu cũng là cơ may để có dịp trôi trên dòng Mekong. Dù sao, đi từ LPQ tới Houixay bằng cả 2 phương tiện slowboat & speedboat là việc mà rất ít người có cơ hội. Cũng may là có đem theo cuốn “Huynh đệ”, ngồi, nằm, đọc, ngủ chập chờn… lăn qua lăn lại đi lên đi xuống, than dài thở ngắn… cuối cùng tàu cũng đến thị trấn Houixay của tỉnh Bokeo vào lúc hơn 5 giờ chiều, tức là phải ở lại Lào thêm 1 đêm nữa vì đã quá giờ làm việc của hải quan.

Thị trấn Houixay nhỏ và buồn dù là cửa khẩu. Vác balo di lon ton trên đường chủ yếu là du khách thay vì dân địa phương, nhưng thật ngạc nhiên khi hỏi thăm và biết rằng Houixay cũng là một điểm du lịch nổi tiếng, với những di tích rất cổ xưa và hoành tráng, như phần còn sót của bức tượng Phật với chiều ngang của vai là 30m (?)… Cũng có rất nhiều tour du lịch nhưng vì các di tích rất xa nên không thể đi về sớm được. Nếu muốn đi, phải ở lại đây thêm 1 vài ngày. Thế là dẹp ý nghĩ đi thêm 1 vòng nữa ở Houixay, ra 1 quán ven sông ngồi nhìn sang đất Thái sáng choang ở bờ bên kia. Quán rất đông khách trẻ (vẫn còn Tết mà) và cả nhiều gia đình. Họ vui vẻ ca hát và cả nhảy lamvong nữa. Rất tự nhiên, như Lào. Tuy vậy khoảng hơn 9 giờ tối, thị trấn đã xuống đèn với rất nhiều cảnh sát chạy ngoài đường và kiểm tra giấy tờ (vì khu vực này nằm gần Khu Tam giác Vàng, và rất gần nếu tính theo đường sông). Tốt nhất là về ngủ để lấy sức cho những ngày kế tiếp.

thành, thị trấn vùng biên luôn ồn ào náo nhiệt của xứ Việt. Vòng về, vẫn còn sớm, leo lên ngôi chùa nằm trên 1 ngọn đồi cao ngay đối diện ngay cửa khẩu. Gặp 1 chú tiểu rời chùa sớm, tay xách nách mang chuẩn bị lên lại VTE học tiếp sau mấy ngày nghỉ lễ Pimai. Chú tiểu cũng hơi ngạc nhiên khi thấy 1 “thí chủ” đang lang thang trong khuôn viên chùa lúc còn quá sớm này. Ngồi trên những bậc thang vắng của đường lên chùa, nhìn bình minh trên dòng Mekong bên dưới, tận hưởng những tia nắng sớm còn dìu dịu với hương hoa champa quanh quẩn đâu đây, cũng là điều bạn nên làm trước khi chia tay đất nước triệu voi hiền hòa, nếu bạn có lần ghé qua Houiyxay.

7am, cửa khẩu đã mở, thủ tục rất đơn giản bên phía Lào. Sau đó, đi đò sang bên kia sông sẽ là đất Thái, thị trấn Chiang Kong. Nhớ đổi tất cả tiền Kip bạn còn vì bên Thái không chấp nhận tiền Lào, trong khi đó bên Lào thì ngược lại. Vừa qua khỏi cổng hải quan Thái, lưu luyến nhìn ngược lại xuống bến sông về phía bên Lào thì thấy 1 băng rôn to đùng đùng “Welcome to Indochine!”. Thì ra mình vừa rời Indochine! Hẹn sớm gặp lại!

Vì đã kiểm tra kỹ thông tin, vừa qua biên giới . Lào-Thái, lấy motorbike-taxi đi 3 phút là bạn sẽ tới bến xe bus (gần với post office của Chiang Kong) để lên đường đi Chiangsaen, Tam Giác Vàng. Xe “bus” này là loại xe nhỏ như xe tuktuk, nhưng vì phục vụ công cộng nên vẫn được gọi là bus (giống mấy bến xe lam ngoài miền Trung ngày xưa). Nhớ lên xe màu đỏ bạn nhé. Bạn sẽ rất vui vì có nhiều bạn đồng hành là những người dân tộc vui vẻ về lại quê sau khi đã xuống nơi thị thành mua sắm, hoặc ăn Tết. Xe dừng nhiều nơi để tiễn hoặc đón những phụ nữ các dân tộc ríu ra ríu rít trong những bộ quần áo nhiều hoa văn, màu sắc và mới ơi là mới. Quần áo mới như vậy, họ không hề tỏ thái độ gì, mà còn tỏ ra vui thích khi bị tạt ướt mẹp bởi dân chúng 2 bên vệ đường. Nhăn nhó chăng chỉ là mình, vì không nghĩ rằng bên Thái lan còn nhiệt tình té nước như vậy nên không hề chuẩn bị bao nilon cho balo, máy chụp hình, điện thoại… luôn khốn khổ né tránh, che chở cho những thứ dụng cụ “hiện đại” đó. Và họ cũng rất ngạc nhiên nhìn mình né tránh như vậy. Tại sao lại né tránh những giọt nước chúc phúc của mùa Songkran… Thôi thì đành để cho họ nghĩ gì thì nghĩ, chỉ móc cái điện thoại ra chỉ chỉ, và họ cũng gật gù ra vẻ thông cảm. Dù vậy, có né cũng chẳng được bao nhiêu vì các bạn trẻ ven đường quá nhiệt tình với những thùng phuy nước luôn tràn đầy. Xe chạy khoảng hơn 3h thì tới Chiangsaen, 1 thị trấn nhỏ ven sông nhưng rất náo nhiệt và xây cất đàng hoàng. Và rất đông tiệc tùng đang được tổ chức trên hè phố ven sông! Welcome to Songkran in Chiangsaen!

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2007

Hành trình xuyên Đông Dương - 4




Xiengkhoang - Luang Prabang

Từ Xiengkhoang đi Luang Prabang, chuyến xe bus công cộng sớm nhất khởi hành lúc 8am. Như đã đề cập, bạn cần đến sớm để lấy vé ngồi ở trên đỡ bị lắc, nhồi xóc hơn những ghế dưới. Đường bộ đi mất 8h, trong khi đó nếu bay, bạn chỉ mất 30p. Liệt kê ra để bạn biết là đường khúc khuỷu cỡ nào. Sáng hôm đó, sau 1 đêm lưng tưng, nhưng cũng ra bến xe thật sớm để lấy vé tốt và để ngồi trong quán nhìn những người dân địa phương tay xách nách mang đến bến xe, thấy những chú bé bán hàng rong chạy qua chạy lại, những SV, HS tíu ta tíu tít… lại nhớ những ngày còn đi học, ra bến xe, bến tàu chờ đợi mòn mỏi… của bao nhiêu năm cũ.

Không cần nhắc lại là xe chạy qua những cánh rừng rất đẹp để đến LPB vào khoảng 3pm. Từ bến xe, bạn có thể nhờ tuk-tuk đưa đến khu guesthouse ở cạnh bờ sông, hoặc cạnh post-office, hoặc cạnh night-market (3 điểm này gần nhau) là bạn sẽ được đưa đến trung tâm của LPQ, nổi tiếng yêu kiều và “lười biếng”. Từ đây, bạn có thể thủng thẳng đi bộ dọc các con phố, dọc bờ sông để tìm cho mình 1GH phù hợp, giá cả dao động 5-8 US$/ phòng, bất kể là 1 hay 3 người/phòng. Lúc này bạn thấy đi một mình lại bị “thua thiệt” rồi phải không. Nếu được, bạn nên chọn các GH doc bờ sông Nam Kha (tên của dòng Mekhong ở đây). Nơi đây bạn có thể ra lan can (chung của GH) để nhìn hoàng hôn trên sông mỗi chiều về.

Làm sao co thể kể được cho bạn về Luang Prabang, “viên ngọc quý của Lào”. Là cố đô của Lào, thành phố còn là cái nôi của chùa chiền với nhũng đoàn nhà sư khất thực trên phố mỗi sáng, thành phố của những hang động cổ xưa với hàng nghìn những tượng phật qua nhiều thế kỷ, thành phố của ngọn núi Phousi nổi tiếng để chiêm ngưỡng hoàng hôn, của thác Khuang-si lớn nhất ĐNA, của những bản làng người các dân tộc, các làng nghề… và nổi bật trên cả là không khí lãng đãng chầm chậm của thành phố yêu kiều này. Hãy đến và sống cùng LPQ bạn mới cảm nhận được!

Trút bỏ hành lý và bụi bặm để chạy nhanh ra đường phố khi chiều dần tắt là điều bạn nên tranh thủ làm. Rất may là vì tò mò đi theo 1 dòng người, đã lên được ngọn Phousi trứ danh mà sau đó mới biết là luôn nằm trong các điểm nên đến của các tour du lịch. Thay vì đi thẳng lên đỉnh trên con đường đầy những cây champa đang đứng chào đón bạn ở 2 bên đường, bạn có thể dừng chân ở giữa núi nhìn sang bên kia đường hoặc chụp hình để lấy được tòa nhà của Hoàng cung cũ ngay bên kia đường, đối diện với núi Phousi. Trong vòm lá rậm rịt của Phousi, bạn vẫn có thể chụp những tấm hình rất đẹp với Hoàng cung cũ sáng vàng lấp lánh bên kia, lại càng ngời ngợi hắt lên màu hoàng kim rực rỡ khi những tia nắng cuối ngày như còn nuối tiếc chưa chịu chìm xuống dòng Nam Kha, cố trút hết năng lượng trong ngày để tỏa sáng lần cuối. Lên đến đỉnh, bạn nên đi 1 hoặc nhiều vòng trước khi chọn một chỗ ngồi cố định ngắm hoàng hôn. Từ đỉnh núi này bạn có thể phóng tẩm mắt ra rất xa, cả nhiều hướng của dòng NamKha và các nhánh sông khác. Xa thật xa về hướng đông, bạn cũng có thể một mái chùa vàng nổi bật trong màu xanh của các cánh đồng LPQ, nơi dòng sông đã khuất chìm đâu đó. Rồi bạn cũng sẽ ngồi xuống ở 1 góc nào đó, để nhìn trời chiều chìm xuống dòng sông mờ tím xa xa phía trước. Núi cao, sông xa, những chiếc đò bé như những que diêm như hư, như ảo trong bầu trời LPQ cũng lãng đãng như thật như không. Sau những tiếng trầm trồ lúc mặt trời chìm xuống nước, đoàn người lục tục đổ xuống núi ngay sau đó, còn bạn, đừng vội. Hãy ở lại với không gian yên bình này chỉ có ta với ta (và một vài người “tưng tưng” giống bạn nữa), với hoàng hôn còn tiếc nuối chưa sập tắt này vẫn còn lam lam tim tím chân trời lẫn sông xa, với tiếng côn trùng chợt vang lên sau khi tiếng người đã tắt… đây mới thực sự là hoàng hôn trên Phousi, LPQ. Bạn sẽ rất khó quên, nhất là khi ngồi một mình, nghĩ về nhiều thứ nhưng không nghĩ được gì trong không gian hư ảo này.

Thành phố nhỏ, nhưng có đến 32 ngôi chùa lớn, trong đó có những ngôi chùa là di sản văn hóa thế giới như Vat Mai, Vat Xieng Thong. Vat Xieng Thong là điểm cuối của cuộc diễu hành hàng năm từ 1 Vat khác (quen mất tên, nằm gần Phousi Hotel) vào ngày thứ 2 của Pimai Lào hàng năm. Những ngôi chùa ở Lào rất lớn và cổ kính, trong cả kiến trức và cả những vườn cây cổ thụ râm mát xung quanh. Đặc biệt trong các ngôi chùa ở Lào có rất nhiều các chú tiểu. Phần lớn là các học sinh khá giỏi của các gia đình nông thôn nghèo, vì không lo được cho đời sống của con mình, họ cho các con lên chùa làm chú tiểu và có điều kiện học hành tiếp. Do có năng khiếu, lại ở môi trường nhiều khách du lịch (!), các chú tiểu ở LPQ nói tiếng Anh rất khá. Một “thú tiêu khiển” rất được ưa thích của các chú là “lên mạng” chat chit hoặc gửi mail cho các du khách đã từng ghé qua LPQ.

Có nhiều tour để đi tại LPQ, các tour được khách Tây chọn thường là trekking, rafting, cỡi voi, vào bản làng dân tộc ngủ đêm… Nếu đi một mình, bạn khó lòng đi theo các tour này vì thường là các group tour của các family, couple, friend-group… do vậy, bạn có thể đi one-day-trip, quan trọng nhất là được ghé động Pak Ou trên dòng Nam Kha. Sau 2h lang thang trên sông, băng qua nhiều khúc sông với địa hình rất xa lạ với dòng Cửu Long lờ lững, bạn sẽ đến 1 cụm hang động bên bờ sông. Tương truyền này hang động này đã được phát hiện nhiều trăm năm về trước, nhât là khi có các cuộc chiến xảy ra, cư dân địa phương đã chuyển các tương Phật đến đây để cất giữ và thờ phương. Và từ đó, nơi đây đã trở thành nơi linh thiêng của vùng sông nước này. Rất khó hình dung được Pak-Ou dù bạn nghe kể. Hang động không lớn nhưng có không gian rất đẹp. 1 góc động được nhiều người ưa thích và chụp hình, nơi bạn có thể lấy được khoảng sáng ngoài kia, các bức tượng Phật trầm mặc nửa sáng nửa tối bên trong hang động và chút khói nhang bay vờn đây đó. Đường đi lên hang động thứ 2 thì xa hơn, tối hơn và ẩm hơn. Bạn cần đèn pin để “thám hiểm” hang động này. Cũng trong tour này, trên đường về bạn sẽ ghé thăm các bản làng dân tộc, nơi thì làm giấy dó có ép những bông hoa và lá, nơi thì trưng bày cách nấu rượu LaoLao, nơi thì dệt các thổ cẩm… nói chung cũng đã bị thương mại hóa nên có thể bạn sẽ không cảm thấy hay lắm, và hình như cũng chẳng xa lạ lắm đối với dân An Nam nhà mình, nhưng là rất hay ho đối với các chú Tây.

Trọn gói, buổi chiều tour sẽ đưa bạn đến thác Khuang Si, lớn nhất ĐNA (không biết theo văn bản nào). Đường đi bụi kinh hồn đến nơi thì thác lớn thật nhưng đã bị mông má quá nhiều, nhất là việc xây khoanh lại các vũng nước xanh rêu mà trong đó Tây Tàu xì xụp bơi lội. Nói chung, đi thác là cho biết chứ ở VN những Draysap, Draynu, Trinh nữ, Ponggour, Dambri, Gia long, Đỗ quyên… cũng đủ cho mình ngắm cả đời. Trên đường về, tour còn ghé thăm 2 bản dân tộc người Mong, chẳng có đặc sản hay là làng nghề gì cả, chỉ là bản người Mong để đi vào xem cuộc sống của dân địa phương với từng đoàn các bé gái đeo bám bán những đồ thổ cẩm Trung quốc rẻ tiền cũng như từng bầy gà vịt chạy nháo nhào khi bị xua đuổi vì dám ngang nhiên lấn chiềm lòng đường… Dù sao, one-day-trip cũng kết thúc khoảng 5.30pm khi mặt trời còn chưa kịp lặn. Lúc đó, hãy bổ nhào ra bờ sông xem những tia nắng cuối cùng bị “vùi dập” trên dòng Me khong lam tím nhé. Có thêm chai beer Lao mát lạnh sau 1 ngày vất vả đi chơi thì còn gì bằng. Cuộc sống, đôi lúc niềm vui thật đơn sơ sao mình vẫn mãi kiếm tìm.

Những ngày này, chuẩn bị cho Pimai Lào, ở LPB đang có cuộc thi Hoa Hậu LPQ. Thí sinh đoạt giải hoa hậu sẽ được ngồi trên lưng voi trong cuộc diễu hành trên đường phố LPQ. Rất khó để bạn kiếm 1 vị trí ngồi xem ở phía trước sân khấu, nhưng do “tám” với 1 tên SV đang làm part-time ở 1 nhà hàng ven sông nọ, đã được hắn dẫn đi đường vòng vào hậu trường của cuộc thi. Tha hồ mà ngắm nhìn và chụp hình với các Nọng Lào xinh đẹp, đủ kiểu dáng với đủ các thí sinh, em nào cũng cười như hoa khi chụp hình với “ngoại kiều!”. Nhất là rất vui ngày hôm sau khi biết thí sinh mình chụp nhiều hình chung hôm đó đã đoạt giải Hoa hậu Mường Luang!

Có cần giới thiệu cho bạn là ở LPQ có 2 discotheque cho dân teen địa phương, không kể các night-club nhỏ dọc theo chợ đêm, chủ yếu dành cho khách du lịch. Nói là cho dân địa phương nhưng hiện nay khách Tây cũng đã tìm đến hơi đông rồi. Dù sao cũng “địa phương tính” hơn là các NC ở gần chợ. Khuyến cáo chân tình là bạn nên đến 1 nhà hàng barbeque 2 trong 1 (nướng & lẩu) nổi tiếng ở ngoại ô (trên đường ra bến xe) để thưởng thức đặc sản địa phương rất ngon này và sau đó là đến discotheque (gần nhau) để tiếp tục uống và nhảy lưng tưng với các bạn trẻ địa phương sau đó. Dù bạn đi một mình hay đi với bạn, đều rất dễ làm quen và cụng ly với các công dân trẻ ở đây.

Ngày PiMai Lào đã đến. Ngày này thường dao động từ ngày 12-14 Tháng Tư Dương lịch hàng năm, tùy theo cách lịch của người Lào. Từ vài ngày trước, nhiều hội chợ đã được tổ chức nhưng đặc biệt nhất là các gian hàng trên đường phố chính đã được chuẩn bị để khai trương tưng bừng vào ngày đầu tiên của PiMai Lào và rất nhiều trong số đó đã được dỡ xuống ngay trong ngày. Từ sáng sớm chợ đã đông nghẹt các dân tộc ít người và cả dân địa phương đổ ra chợ vừa đi vừa ngắm, vừa trả giá mua hàng… Nếu bạn muốn thưởng thức cuộc sống của các dân tộc anh em Lào, còn chờ gì nữa mà không ra chợ ăn Tết, cạnh tranh cùng các cô chú Tây mắt xanh mũi lõ nữa chứ. LPQ là thành phố có ngày Pimai hoành tráng nhất nước Lào, do đó không chỉ Tây Tàu du lịch mà còn có cả khách từ Vientiane hay từ Chiangmai sang chung vui nữa. Mình đến đây đúng dịp này thì còn gì bằng khi “tình cờ lượm bí kíp”. Bạn chỉ cần chú ý 2 điều a/book phòng trước với giá gấp đôi ngày thường nhưng vẫn thường bi full; b/ chẩun bị nhiều túi nylon to nhỏ để cho vào đó các dụng cụ điện tử để khỏi hư do các thau, chậu, xô nước nồng nhiệt của cư dân trẻ địa phượng tặng cho bạn “lấy khước” trong lễ té nước này.

Buổi sáng, thiên hạ chỉ té nước, buổi chiều có thêm lọ nghẹ đen và bột talc trắng. Các nhà có nhiều thanh niên ở đường ven sông, được chuẩn bị các dàn âm thanh ầm ĩ, vài thùng bia, các thùng, xô chậu, nồi niêu xoong chảo,… Và cứ thế, từ sáng đến trưa, đến chiều có người cần thay ca, có người không, vừa uống bia vừa té (hay tạt) nước vào bất kỳ người nào đi qua đường dù đi xe hay đi bộ… Tất cả mọi người điều vui vẻ, hơi khó chịu là khoản lọ nghẹ, nhưng cũng không sao. Chưa đủ vui, cả nhóm bằng chất nhau lên xe pick-up với vài thùng phuy nước trên xe. Thế là vừa đi vừa la hét, hát hò, uống, tạt… Nếu bạn để ý, sẽ thấy các nhóm này bận áo có màu giống nhau, đó là truyền thống của các bạn trẻ. Họ còn lên mạng hoặc các tạp chí thời trang để chọn các mẫu in cho đồng nhất trên các áo này, đâu khoảng chừng 15-25.000kips/áo. Giá vô cùng hữu nghị.

Ở LPQ ăn tết Lào mà không đi đò qua cồn cát giữa sông chơi Tết là mất đi 1/3 cuộc chơi (1/3 còn lại nếu bạn không được xem lễ diễu hành vào ngày thứ 2 của PiMai Lào). Ở cồn cát giữa sông, dân địa phương dựng lên nhiều hàng quán để đón chào các gia đình, các bạn trẻ sang dựng nên các stupa bằng cát ngay trên bãi cát. Các stupa (hình thức thờ cúng của người Lào) giống như các “lâu đài” cát được trang trí bằng bột talc, hoa quả, lá dừa,… và đặc biệt là nhiều dải băng giấy đủ màu bay phất phới. Ở cồn cát này còn có cuộc thi bắn pháo, sàn dancing nhảy trên cát (!) chật chội không 1 chỗ chen chân, các hàng quán ăn nhậu ì đùng Tây, Tàu, Lào, Thái, Việt… cụng ly ầm ầm bất kể quen lạ… rất ư là náo nhiệt. Bạn sẽ thấy các chiếc thuyền cứ thoăn thắt qua lại trên sông đưa khách, và cuộc vui trên cồn cát này cũng chỉ có 1 ngày, cho dù chuẩn bị trước đó rất lâu.

Rất tiếc là lịch trình ở Lào đã bị dời lại nhiều ngày (để chờ ăn Tết Lào), do vậy không thể ở thêm nữa, đành phải lên đường để sang Thái cho kịp với Song-kran, Tết té nước tại Thái và hẹn dịp khác quanh lại thành phố đáng mến này. Sẽ gặp lại LPQ trong một ngày không xa! Will you join with me?