Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2007

Hành trình xuyên Đông Dương - 8




Cầu bắc qua sông Songkhla, Battambang

Battambang - Phnompenh - HCMC

Vé xe bus từ Battambang đi Phnompenh thay đổi theo số lượng khách mua (!). Nhiều khách hỏi mua, giá cao, ít khách mua, giá rẻ. Đây là “quy luật” về giá vé khi bạn hỏi mua vé tại guesthouse (với những tiếp tân và nhân viên phục vụ rất láu cá, giống Việt Nam hơn là các nhân viên rất nice ở Lào và Thái). Còn nếu mua tại bến thì giá cố định! Rút kinh nghiệm nhé. Xe từ BTB đi PP cũng tương đối OK, nhưng có lẽ vì đang là thời điểm nóng nhất trong năm nên xe cũng hơi nóng dù có máy lạnh. Dù sao, xe chạy cũng rất đàng hoàng, ít kiểu lòng vòng lôi kéo đón khách, như vẫn còn đang xảy ra ở các tỉnh Miền Trung, Bắc Việt Nam. Khởi hành vào khoảng 8am, xe sẽ đưa bạn đến PP vào khoảng 11.30am. Đường đi khá tốt xuyên qua nhiều thị thành phố, thị trấn nghèo cũng như những cánh đồng khô cháy. Bến xe bus nằm ngay chợ cũ của Pnompenh, chỉ cần băng qua đường. Bạn có thể vào chợ xem loanh quanh hoặc vào quán café, quán ăn gần đó để ngồi nhìn cuộc sống bận rộn của người dân thủ đô, để tận hưởng cảm giác mới vừa nhìn những chiếc xe ngựa leng keng trôi trên phố ở Battambang sáng nay và dòng người rầm rập bây giờ, ở ngay chợ Central, Phnompenh.

Bạn nên ở lại Phnompenh nếu bạn chưa đến đó để đi viếng cung điện Hoàng gia, Chùa Vàng, Chùa Bạc, Chùa Bà Penh, thăm thú casino cũng như ra quảng trường Sông 4 mặt hóng gió vào buổi tối, chờ ngắm các em gái xinh đẹp tụ tập khi vũ trường tan và để nghe họ “tám”… bằng tiếng Việt! Còn nếu bạn đã từng ghé Pnompenh, vừa trải qua 1 chuyến đi gần 1 tháng, 1 mình, trong mùa nắng nóng này bạn sẽ thấy Sài gòn sao rất gần Pnompenh, sao mình lại không lên xe về thật nhanh… Từ PP về Sài gòn cũng có nhiều cty xe khách phục vụ, ngay tại bến xe lúc nãy, bạn cũng có thể leo lên 1 xe bus của Cambodia để về Sài gòn. Bạn cũng có thể đi bằng xe Mai Linh, sẽ hỗ trợ bạn tốt hơn về thủ tục hải quan tại cửa khẩu (rút kinh nghiệm vụ Poipet). Dù sao, chỉ khoảng 5 tiếng sau bạn sẽ gặp lại Sài gòn sau gần 1 tháng trời xa cách cho 1 hành trình xuyên Đông Dương đầy thú vị. Hẹn gặp lại!

Hành trình xuyên Đông Dương - 7




Bangkok - Aranyaprathet - Poipet - Battambang

Có nhiều con đường từ Thailand sang Cambodia. Cửa khầu Poipet được chọn vì sự nổi tiếng trong cuộc chiến tranh Khome Rouge và phần chính là do đích đến kế tiếp là thành phố Battambang, nên cửa khẩu này là gần nhất từ BK. Muốn đến cửa khẩu này, bạn phải ra bến xe bus mua vé đi Aranyaprathet (còn gọi tắt là Aran), 300km từ Bk. Vì chủ quan không hỏi kỹ, tuktuk driver thì “speak English by hand” nên cứ thế chạy thẳng ra bến xe gần nhất, bến xe Nam BK. Đến nơi thì mới biết là cần phải ngược về bến xe Bắc BK. Sau một hồi cự cãi với tài xế tuk-tuk cũng đành phải leo lên xe đi tiếp. Thế nhưng lại may vì được đi city tour bằng tuk-tuk, open-air trong 1 buổi sáng sớm dịu mát, vắng vẻ hiếm có ở 1 Bangkok luôn đông đúc ồn ào với cờ hoa rực rỡ hôm nay vì là ngày bầu cử ở Thailand. Rất nhiều cảnh sát và quân đội trên đường phố, với rất nhiều poster xanh đỏ của các ứng viên, nhiều kích cỡ, chất liệu…

Xe bus từ Bk đi Aran mất hơn 4 tiếng, chạy êm ru, máy lạnh mát rười rượi nên những người dễ tính rất dễ đi vào giấc Nam Kha. Dù sao bạn cũng nên “chơi” café để tỉnh táo mà ngắm nhìn cảnh vật trên đường cũng như làng xá ở vùng biên giới Đông Thái này. Dễ gì bạn đi lại trên con đường này, nhất là vào 1 ngày bầu cử đầu cờ hoa phướn… bay rợp trời. Đến nơi, xuống 1 bến xe thật nắng, nóng, vắng vẻ bạn còn phải mặc cả với đội quân xe ôm để đi từ bến xe đến biên giới. Hình như xe ôm thì ở đâu cũng phải mặc cả, nhất là khi bạn là người “ngoại quốc”!. Bạn cũng có thể đi tuk-tuk nhưng phải chờ đủ người nhưng sẽ không thích bằng chạy xe Honda (ôm) ở 1 con đường lồng lộng nắng gió này. Mất khoảng 10 phút xe ôm để đến Poipet, cửa thiên đường ngày nào của dân tị nạn Khome. Bạn cũng sẽ gặp rất nhiều khách du lịch Châu Á ở đây, họ đến casino thay vì đến Siemriep như du khách phương Tây (!). Đôi lúc bạn sẽ cãi nhau với họ về chuyện xếp hàng vì hình như thói quen này vẫn chưa có ở cư dân châu Á.

Làm thủ tục hải quan ở phía Thái lan rất đơn giản và nhanh. Qua Cambodia cũng vậy, rất nhanh nhưng bạn phải trả tiêu cực phí, không, nên gọi là dịch vụ phí thì đúng hơn. Đang loay hoay chuẩn bị kiếm chỗ ngồi điền vào tờ khai hải quan, bỗng nhiên có 1 sĩ quan hải quan đến tự nhiên cầm lấy tờ khai và passport của bạn và giúp điền thông tin vào đó. “Cho nhanh”, như lời anh ta nói. Chưa kịp tan cơn cảm động (!) vì việc cán bộ hải quan điền phiếu, dán ảnh, nộp hộ và lấy visa giúp mình rất nhanh chóng thì anh ta yêu cầu mình gửi tiền típ (hay là dịch vụ phí). Hóa ra trên đời này, đâu ai giúp không ai việc gì phải không. Chỉ tự an ủi là tại sao anh ta chọn mình trong khi đó cũng có nhiều hành khách khác đang hí hoái viết. Tự an ủi hoặc là mình giống du khách giàu có (!) nên được chọn mà quên mất khả năng là có thể anh ta thấy mình “ngu nhất bầy”.

Chia tay với dịch vụ vận tải rất tốt ở Thái, chúng ta đang bước qua một thời khắc mới. Vì bị quá ấn tượng với cổng chào rất hoành tráng và rất đặc trưng Cambodia của cửa khẩu Poipet phía Cambodia (điều mà chúng ta sẽ không thấy ở các cửa khẩu Việt Nam, chỉ là các tòa nhà hộp vuông vức bình thường), vừa hoa mắt bởi các casino tráng lệ với đầy nhóc khách Tàu, Thái xí lô xí là… nên cũng tưởng rằng đường sá phía Cambodia cũng tốt như vậy. Nhưng hỡi ôi… vừa bước qua khỏi cổng, vừa đi vừa né đám “cò” xe ôm, xe bus, cò đổi tiền.., là gặp ngay một con đường lầy lội vì cơn mưa vừa dứt, với rất nhiều vũng nước vừa ổ gà vừa ổ voi sóng sánh màu phù sa (!). Thoát khỏi các tay cò, lơ xe bằng cách chui vào 1 xe pickup được “cải thiện” thành xe khách, tưởng đã yên thân nhưng chỉ là bước khởi đầu cho 1 chuỗi đầy ải kế tiếp, rất mệt. Giống hệt những chuyến xe đò Miền Trung ngày nào thường đi, chiếc xe bắt đầu những chuyến vòng quanh chợ, thị trấn, khoảng vài chục vòng vừa đi vừa dừng, vừa đón khách, vừa kéo khách… và chỉ thực sự lên đường sau đó hơn 1.5h. Như vậy là chỉ trong 1 ngày hôm nay lại được đi city tour 2 lần, ở 2 quốc gia – thật đáng để kể lại. Và bạn có thể tưởng tượng, chỉ với 1 băng sau của chiếc pick-up, có đến 6 hành khách được nhét vào, nhung dù sao cũng đỡ hơn cư dân địa phương đang ngồi thành 2-3 lớp ở thùng xe và cả trên mui xe, chung với gà qué, với bụi vàng sánh đặc cả trời chiều Poipet mỗi khi phải chạy sau các xe khác, qua các cung đường tan nát. Bạn sẽ không phải chịu đựng như thế nếu đi Siemriep thay vì Battambang. Rất nhiều xe bus loại lớn đang chờ đón khách du lịch đến thành phố nổi tiếng này. Còn đi Battambang, hãy đi chung và hòa mình vào cuộc sống của dân địa phương. Chỉ có 1 chuyến duy nhất đi Battambang vào buổi chiều, bạn không còn cơ hội lựa chọn!

Đường từ Poipet đi Battambang chỉ có 120 km. 55km từ Poipet đến Sisophon, ngã ba để đi về Siemriep (rẽ trái) hoặc Battambang (rẽ phải). 65km từ Sisophon về Battambang. Nhưng bạn sẽ đi trong khoảng gần 5h từ Poipet về BTB. Rất nhiều ổ voi, ổ trâu, ổ gà trên đường, nhưng chính những ổ voi này làm cho hành khách sẽ giảm đi cảm giác chật chội vì được sắp xếp gọn gàng sau nhiều lần nhồi xóc (!). Dù sao, đây cũng là điểm khó quên của hành trình, nhắc nhớ về những chuyến xe ngày nào vẫn đi ở Việt nam, những năm 80 thế kỷ trước.

Rốt cuộc, xe cũng bò đến Battambang vào tối, vào một bến xe “ngoài trời” cũng rất tối. Bắt xe ôm (khoảng 20-30 $cent) bạn sẽ đi khoảng 2-3 phút đến con đường có rất nhiều guesthouse như Chaya (bạn có thể ở đây, nhưng nên nhớ rằng mọi thứ đều cần thương lượng) với rất nhiều motorbike-taxi driver kiêm luôn nhiệm vụ tourguide. Sau khi giả dạng là khách Nhật (vì khuyến cáo của nhiều nguồn là người Việt Nam không được welcome ở đây, nhất là khi đi vào khu hẻo lánh) bạn sẽ nhận 1 căn phòng với toàn đồ dùng xuất xứ Việt Nam, đến cả cục xà bông nhỏ xíu (cũng có thể đây là lý do thêm nữa để họ không thích người Việt!).

Tối, thị trấn nhỏ cũng rất tối. Cái nóng tháng 4 cũng không giảm nhiều dù thành phố nằm bên bờ sông, Sanker River. Xông vào 1 quán nhậu địa phương, có cả sân khấu hát với nhau, kiểu các quán nhậu hát với nhau đã một thời xông xênh ở Việt Nam, với dự định là sẽ tận hưởng không khí cuộc sống của cư dân bản địa. Ý định bất khả thi vì nhiều yếu tố, kể cả bất đồng ngôn ngữ, quá nóng… nhưng lý do chính là cư dân ở đây không có vẻ thân thiện, như Lào hoặc Thái. Do vậy đành lang thang tiếp, vừa kiếm chỗ ngồi vừa kiếm thứ gì ăn sau gần 1 ngày đêm lăn lóc. Và cuối cùng, cũng phải đến khu Tây Balo vì các khu khác của thị trấn, cư dân đi ngủ rất sớm. Và như vậy, bạn cũng nên đi ngủ sớm để dành sức khỏe cho ngày dài sắp đến.

Battambang có rất nhiều nơi để đi thăm thú. Thị trấn (hay thành phố) còn giữ được sự yên bình của nếp sống nông nghiệp là chủ yếu. Sáng sớm, bạn vẫn thấy những chiếc xe ngựa chở khách và cả hàng hóa, chủ yếu là rau cỏ, chạy leng keng ở thành phố đã từng một thời lớn thứ 2 ở Cambodia này (nay đã bị Siemriep soán chỗ). Rât hay nếu bạn thức sớm đi dọc bờ sông Sanker, ngắm nhìn bình minh trên sông, các con đò lững lờ dưới sông, khói bếp mong manh tan trên sông, xe ngựa nhẩn nha đệm những tiếng lộc cộc của vó, leng keng của chuông vào màn sương sớm mát lạnh. Xuyên qua những cây cổ thụ, những gốc đại ngát hương còn đẫm sương đêm là những ngôi chùa cũ kỹ hoặc cổ kính. Đó đây những cửa hàng ăn bé xíu hoặc những gánh hàng rong trong những phố nhỏ đang chờ. Ngồi xuống và “speak English by hand” để chọn thức ăn sáng và nhớ kêu 1 ly café đen nóng nhé. Bạn nên thưởng thức, ấn tượng hơn capuchino hay espresso đấy, vị rất riêng, không thể kể lại được. Về việc đi chơi ở BTB, bạn nên trao đổi, thương lượng với 1 tourguide để anh ta chở bạn đi các điểm du lịch thay vì bạn thuê xe Honda để tự đi vì rất nhiều lý do: đường quá bụi và quá tệ, đường quá hẻo lánh (kể cả tourguide cũng bị lạc), xe cộ ở đây chạy không an toàn, và còn rất nhiều bom mìn chưa gỡ nếu bạn đi lung tung vào rừng núi hay các cánh đồng rất nguy hiểm… Rất may là đã gặp 1 tourguide từng là bộ đội K, chiến đấu cùng bộ đội Việt Nam nên cũng rất cởi mở với người Việt (đã “khai báo” sau đó) và nói tiếng Anh rất khá. (Ngoài ra ở guesthouse Chaya cũng có nhiều tourguide khác, nhưng rất láu cá). Giống như ở Xieng Khoang, cánh đồng Chum, các tour ở đây thường đi theo tuyến cho từng ngày, khéo thương lượng, bạn sẽ kết hợp được 2-3 tuyến du lịch và 1 tour. Thử xem bạn có làm được không nhé!

Điểm đầu tiên là ngôi đền Ek Phnom. Đường đi chạy qua các xóm làng nho nhỏ, các ngôi chợ quê xộc xệch có bán những món quà quê làm từ thốt nốt và các nông sản địa phương, các con kênh cạn khô dù nằm kế dòng sông, những chiếc cầu tre xập xệ, dù dài hay ngắn… trước khi đến một ngọn đồi thấp. Nằm trên đồi, Ek Phnom được xây dựng từ thời Ankor, thế kỷ 11 ở một nơi cách Angkor cả một Biển Hồ. Bạn cũng cần biết là Biển Hồ là tên Việt Nam và nếu dịch ngược từ Việt sang Anh thì sẽ không có người Cambodia lẫn người nước ngoài nào biết “Sea Lake / Ocean Lake” cả vì tên của nó là Tonlesap Lake. Bạn sẽ rất ngạc nhiên vì gặp lại 1 Angkor Wat khác ở đây. Từ cách kiến trúc, xây dựng,… rất giống 1 góc nào đó của Angkor Wat. Ngôi đền Hindu này đã bị sụp đổ nhưng vẫn còn rất nhiều phần được giữ nguyên, cho thấy sự khó tin về kỹ thuật xây dựng, điêu khắc của người xưa. Một điều rất hay là kế bên ngồi đền hoang tàn đổ nát này là 1 ngôi chùa mới được xây dựng hoành tráng đẹp đẽ. Dưới bóng râm của những cây cổ thụ, che mát cả đền cũ, chùa mới, nghe thời gian trôi trong tiếng chuông chùa, cũng rất dễ phiêu diêu. Điểm kế tiếp là cụm chùa Sampeo trên núi cùng tên và cùng nằm gần cụm chùa này là 1 địa điểm rất nổi tiếng Killing Cave. Giống như Killing Field ở Phnompenh, Killing Cave là nơi Khome Rougue “chôn” xác người bằng cách bỏ qua miệng hang nhỏ, nằm trên đỉnh. Thời gian đã qua, nơi này giờ là di tích, cư dân địa phương đã xây dựng 1 tượng Phật Nằm thật lớn ngay trong hang. Nụ cười hiền hậu của Người, khói nhang trầm phiêu linh, tiếng chuông mõ lãng đãng đây đó… như ước muốn an lành của lương dân cầu mong cho những linh hồn oan ức được siêu thoát. Ra khỏi hang, đi thêm 1 tý, bạn sẽ đến 1 góc núi, nơi bạn có thể phóng tầm nhìn ra xa để nhìn thấy 1 góc khác của Battambang. Nhìn về hướng Pailin (theo hướng dẫn của Honda-driver), một thời của ngọc xanh và máu đỏ, con đường nhỏ xa mờ mịt trong bụi vàng, những cây thốt nốt ủ rủ trong nắng đỏ, cánh đồng khô cháy xác xơ oằn mình trong những cơn trốt hoang hoải… bạn cũng cảm thấy mình như kiệt sức, không chỉ vì thời tiết, không chỉ vì bạn vừa mới rời khỏi Killing Cave… Ngơi nghỉ một tý, bạn hãy đi tiếp lên để đến ngôi chùa cao nhất, như mục đích chuyến đi, của bạn và của những khách thập phương viếng chùa. Và để bạn còn chuẩn bị đi xuống chuẩn bị cho điểm đến kế tiếp nữa chứ. Xuống đến nơi, bạn cũng nên nghỉ ngơi ăn uống một tý và đặc biệt là “tám” với những cư dân địa phương – gia đình của chủ quán để tìm hiểu thêm thông tin về nơi này và cuộc sống cơ cực của họ, dù đã khá hơn rất nhiều người.

Phnom Banan cũng là ngôi đền cũ được xây dựng từ thế kỷ 11, cũng theo kiến trúc của Ek Phnom, của Angkor nhưng được xây dựng trên ngọn đồi cao hơn 200 bậc thang dốc đứng mà bạn muốn leo lên tới, sẽ phải dừng lại để nghỉ không dưới vài lần trong cái nắng trưa tháng Tư ở đây. Điều khác là các ngôi đền ở đây vẫn còn được giữ tương đối nguyên vẹn. Ít ra là 3 trong số 5 đền. Cấu trúc gồm 1 đền chính ở giữa và 4 đền phụ xung quanh hơi lạ so với Ek Phnom nhưng cũng có điểm chung là có 5 ngôi đền, giống như ở Angkor Wat. Những tấm hình chụp ở đây đều được cư dân Việt Nam quả quyết là Angkor. Thế sao bạn không đến để chiêm ngưỡng?

Phnom Banam đây, bạn có thấy giống Angkor ở Siem Riep

Điểm kế tiếp, cũng là điểm cuối trong ngày là Bamboo Train, nét đặc trưng dễ thương của Thế kỷ 21 chứ không phải di tích của ngàn xưa. Trước khi đến quan sát con đường sắt có Bamboo Train này, bạn nên nhờ tourguide dừng lại nghỉ vài phút ở Chùa Dơi, cũng trên đường đi nên cũng tiện. Cũng giống Chùa Dơi Mã Tộc ở Sóc Trăng, chùa này có rất nhiều đàn dơi quạ treo tòn ten. Càng giống Sóc Trăng hơn khi trong chùa có cả bầy heo 5 móng và cả mộ phần của vài “đồng chí” heo 5 móng đã quy tiên. Điều khác là dân Khome ở đây tín ngưỡng còn rất cao nên bầy dơi trong chùa không bị ngày càng thưa vắng như ở Sóc Trăng mà rất đông đúc. Trong đàn dơi đông đúc kia, có chú nào là dơi từ chùa Sóc Trăng sang tị nạn hay không là câu hỏi không dễ trả lời. Quay lại Bamboo Train, 1 sáng tạo của cư dân địa phương. Tận dụng đường ray xe lửa cũ kỹ với những chuyến xe lửa thưa thớt và chậm chạp (như rùa bò), cư dân trong vùng đã đóng những xe cải tiến bằng tre, gỗ chạy bằng động cơ nhỏ trên đường ray này (vì đường đất ở đây còn rất bất tiện). Xe chở cả người và hàng hóa. Khi gặp xe lửa hoặc 1 bamboo train khác, xe được dừng lại hành khách và chủ xe cùng xuống khiêng xe ra khỏi đường ray, và sau đó nhắc lên lại, đi tiếp. Bạn nên thử 1 đoạn, dù ngắn, dù dài.

Suốt một ngày trên con đường bụi mù mịt, mà cư dân Buôn Mê Thuột hay tự hào về địa phương mình với cái tên Bụi Mù Trời chắc cũng phải chào thua, bạn sẽ vui mừng làm sao khi gặp lại con đường nhựa êm ái. Về lại guesthouse, tắm nước nóng miễn phí (do bồn nước bị hun nóng của những ngày Tháng Tư Cambodia nóng cùng cực!) và lang thang tiếp cho hết đêm cuối Battambang chứ.

Thật ra Battambang có rất nhiều điểm đi trong cả vài ngày. Đây là điểm được khuyến cáo nên đi thăm ở Cambodia trong nhiều guidebook, nơi còn giữ được những nét thô sơ của cuộc sống nông nghiệp địa phương thay vì 1 Siemriep đã quá nhiều “son phấn”. Có điều là ở đây vẫn còn sót lại bom mìn của ngày cũ, mà việc rà soát quy hoạch, phá dỡ… vẫn chưa làm đến nơi đến chốn nên dân backpackper vẫn còn ngại đến (điều này khác với khu Cánh đồng Chum ở Xiengkhoang-Lào, đã làm tốt hơn). Do vậy, lượng du khách không nhiều, mà cũng nhờ vậy, mọi thứ vẫn còn “Cambodia” hơn là Siemriep hay Phnompenh.

À, có 1 điều cần nhắc là, nếu bạn là tín đồ của hủ tiếu, nơi đây sẽ là thiên đường cho bạn. Hủ tiếu ở đây ngon hơn hủ tiếu Nam vang tại Sài gòn, Mỹ Tho và ngay cả Phnompenh. Rất mộc mạc và đậm đà. Chắc chắn đây sẽ là 1 điểm nhấn của “tour” du lịch đáng nhớ này đối với các tín đồ du lịch yêu ẩm thực.

Hành trình xuyên Đông Dương - 6




Chiangsaen - Golden Triangle - Chiangrai - Chiangmai - Bangkok

Từ Chiangsaen tới Golden Triangle có xe bus nhưng bạn nên đi bằng motorbike-taxi để tận hưởng nắng gió lồng lộng của vùng biên giới nổi tiếng này, tuy giá gấp 5 lần đi xe bus. Chỉ 10 phút sau là bạn đã đặt chân lên vùng Tam giác vàng huyền thoại, nhưng giờ đây đã biến thành khu du lịch và ồn ào như một cái chợ, đúng nghĩa.

Đây là vùng 3 biên giới cả về trên đất liền và dưới nước. Dòng sông Mekong đã trở nên lớn hơn rất nhiều ở khu vực này. Có cả 1 cái chợ bán quần áo và đồ lưu niệm dọc theo suốt con đường, chạy đến gần cửa khẩu hải quan. Khi mua một chiếc áo, nón… có biểu tượng Golden Triangle bạn cần chú ý vì Golden Triangle này là Trung Quốc, Myanmar, Lào chứ không phải là Thái-Myanmar-Lào như chính vùng đất bạn đang đứng. Cũng phải thôi vì hầu hết các hàng hóa ở đây đều xuất xứ từ TQ, kể cả hàng lưu niệm địa phương (!). Mà vùng biên giới TQ-Myamar-Lào thì đâu được nổi tiếng nhờ Khun Sa, Vàng Pao, Anh Túc… mà cũng bon chen với từ Golden Triangle! Lang thang đến đây bạn mới thấy rất tiếc rằng đã không xin visa, để được vào Myanmar thay vì đứng ngay cửa khẩu nhìn ngắm một cách thèm khát con đường dẫn về Myamar chạy xa tít tắp xuyên qua một cánh rừng già vẫn còn được giữ tương đối nguyên vẹn. Rất lạ là cư dân, hàng quán… bên này biên giới (Thái) rất đông, nhưng bên kia lại vắng lặng. Không có bất kỳ hình thức thương mại nào được dựng lên ở bên Myamar. Vậy tại sao mình không đi khám phá một vùng đất còn chưa bị thương mại hóa như vậy? Hẹn dịp sau nhé!

Điểm nên đến của bạn ở ngay vùng được gọi là Tam giác vàng hôm nay nên là nhà bảo tàng Anh Túc. Nơi đây, bạn sẽ được nhìn thấy và tìm hiểu về lịch sử của vùng đất huyền thoại này. Kể cả những sự kiện gần đây của Khun Sa cũng được cập nhật kèm theo hình ảnh, hiện vật, tượng sáp… để bạn có thể hình dung thật rõ. Có thể bạn thấy tiếc khi không được chiêm ngưỡng 1 Tam giác vàng ngày xưa nhất là khi bạn nhìn thây những bông hoa anh túc, dù chỉ là mô hình, đẹp lộng lẫy. Nơi đây còn có 1 tượng Phật Ngồi rất to, cao. Hầu như trên đất Thái (và Cambodia sau này) những nơi chiến tranh, bom đạn,… đi qua đều có sự hiện diện của Ngài để trấn an, mang đến sự yên bình cho chúng sinh? Hay đây chỉ là suy nghĩ vẩn vơ của 1 du khách rảnh rỗi?

Dự định rời Tam giác vàng để về lại Chiangsaen, chỉ mới vừa hỏi thăm đường ra bến xe bus thì đã được các bạn trẻ địa phương nồng nhiệt cho đi quá giang trên chiếc xe chở các thùng phuy nước mà họ tính mang xuống Chiangsaen để hòa mình vào lễ hội Songkran. Trên đường chạy vòng vòng để đón các thành viên khác, xe đã dừng lại ở một nhà nọ và mình đã được mời vào nhà uống rượu khi biết mình là “người ngoại quốc” đến ăn Tết Thái. Sợ gì không chơi! Mà chơi toàn là LaoLao whisky thôi, rất nặng. Cũng may là trong nhà có 1 sinh viên ĐH ở Bangkok về nhà ăn Tết nên việc trao đổi thông tin cũng đơn giản hơn. Mình cứ thế huyên thuyên bốc phét đủ thứ chuyện trên đời, nhưng câu nói được yêu thích nhất là câu khen rượu ngon!!! Điều lý thú rút ra trong hành trình Indochine này là bạn nên chân thành, cởi mở vui vẻ mọi lúc, mọi nơi và đặc biệt là phải nhiệt tình (uống). Tết mà! Uống được vài ly, nhai vài miếng cơm nếp thì đã bị í ới gọi lên đường. Thông cảm cho các đồ nghề lỉnh kỉnh sợ bị ướt vì chưa có kinh nghiệm “bao che”, thế là khách được vào ngồi trong cabin kín mít của chiếc pick-up để không bị ướt. Bên ngoài là “cuộc chiến nước” của các cư dân trẻ Thái dễ thương. Xe bon bon chỉ hơn 10 phút là về lại Chiangsaen. Chào các bạn trẻ nhiệt tình, cám ơn, chia tay rối rít. Thực tình mà nói, nếu có thời gian chắc sẽ rủ đi các bạn này “làm vài ly” để vừa làm quen với cuộc sống địa phương, vừa quen được những người bạn mới dễ thương ở vùng “Tam giác vàng” nổi tiếng nữa. Nhưng ai cũng bận, cả mình và cả các bạn, đành chia tay. Lại ngồi chờ xe bus về Chiangrai. Tranh thủ làm một bát Thai Noodle và “tám” (chủ yếu bằng tay) với cô chủ quán cóc dễ thương nơi trạm dừng xe bus về ngày vui Songkran ở Chiangsaen. Cũng may là mới vừa bắt đầu 8 một tý, chồng cô ấy vừa tới giúp bán hàng đúng thời điểm, nếu không có thể sẽ bị lỡ 1 chuyến xe nữa, biết đâu?

Xe bus từ Chiangsaen về Chiangrai xuất phát cứ mỗi 30p. Xe tuy hơi cũ nhưng chạy rất đàng hoàng. Khách thì rất đông vì đang là mùa lễ hội. Đường về kỳ này khác với đường đi từ Chiangkong lên lúc sáng. Xe chạy ngang qua rất nhiều ngôi chùa đang được trang hoàng bởi những dải lụa vàng phất phới quấn quanh và bay quanh các chân tượng Phật – truyền thống ngày lễ của Phật giáo Thái lan. Chiangsaen tuy nhỏ nhưng có rất nhiều ngôi chùa lớn và rất nhiều ngôi chùa có bảng hiệu Di tích quốc gia, như vậy mình đã lỡ 1 dịp khám phá nơi đây vì chỉ chăm chút đến Tam Giác Vàng. Bạn chú ý cho chuyến đi sắp tới của mình nhé. Chạy khoảng 1.30h thì đến bến xe náo nhiệt của Chiangrai.

Từ Chiangmai về BK, cũng có nhiều loại xe và loại vé, nhưng hầu hết mọi người đều đi chuyến xe tối để đến BK vào sáng sớm. Vì chủ quan và lười, đã book xe tại GH. Đường thì dài, xe chật và nóng, do vậy cũng đã rút ra bài học (và sẽ còn nhiều bài học khác nữa) là nên ra tận bến xe để chọn xe đàng hoàng hoặc sẽ đi tàu lửa (đã over-booked trong những ngày lễ tết này rồi). Theo thông tin lý thú hỏi thăm từ 1 tourguide, dự định là sẽ xuống xe dọc đường và bắt 1 chuyến xe bus khác đi vào Ayuthaya (1 cố đô khác của Thái lan, trước khi thủ đô dời về Bangkok, còn Chiangmai là cố đô trước đó nữa). Nhưng do phần thì quá mệt vì chuyến xe, phần thì thì đêm hôm khuya khoắt, bất đồng ngôn ngữ nên cũng đánh nhắm mắt đưa chân về Khaosan road, bến cuối. Vì đây là xe du lịch cho dân balo, do vậy thay vì ghé bến xe lại chạy thẳng đến Khaosan road, một nơi giống như khu Phạm Ngũ Lão, Saigon với mọi dịch vụ có giá rẻ bất ngờ, trừ 1 thứ, giá vé xe đi Cambodia (và có thể vé đi nơi khác nữa). Giá đắt gấp 2 nếu mua ở đây thay vì bạn ra bến xe mua vé. Do thấy giá đưa ra quá đắt so với giá tham khảo trên mạng cộng với sự không chắc chắn của GH, nơi có bán vé xe bus (vì theo họ tuyến đường đi Battambang rất ít người đi nên họ cũng không quan tâm và không rành). Do vậy, đã bụi cho bụi luôn, tiếp tục vác balo ra đường đón tuk-tuk để ra bến xe mua vé đi đến biên giới Thai-Cam, chưa kịp cả ăn sáng vì muốn đi đến biên giới càng sớm càng tốt.

Hành trình xuyên Đông Dương - 5




Luang Prabang - Pakbeng - Houixay-Chiangkong-Chiangsaen

Từ LPQ đi đến biên giới Lào-Thái bằng đường thủy xuôi dòng Mekong, sẽ có 2 phương tiện để bạn lựa chọn. Với slow-boat, bạn sẽ mất 2 ngày và 1 đêm nghỉ ở ở 1 xóm nhỏ ven sông (Pakbeng). Nếu đi bằng speedboat, còn được gọi James Bond’s boat, bạn chỉ mất một ngày. Vì muốn tiếp tục ăn Tết Thái Songkran, speedboat đã được lựa chọn. Thay vì đi ở 1 bến sông trong thành phố, bạn phải đi tuktuk khoảng 20 phút đến 1 bến sông rất xa thành phổ, chỉ dành riêng cho speedboat. Người bán hàng rong ở đây khuyến cáo bạn nên mua 1 dụng cụ để nhét lỗ tai, tránh tiếng ồn của phương tiện giao thông đặc biệt này. 4.000kip cho sự an toàn của 2 lỗ tai với 1 dụng cụ chuyện nghiệp SX từ Thái – như vậy, chứng tỏ rằng nhu cầu này cũng không ít. Sau đó, khi xuống 1 con dốc gần như dựng đứng ở triền sông, bạn sẽ tiếp tục được phát cho 1 nón bảo hiểm trước khi bước xuống tàu. Đây là 1 xuồng nhỏ, kiểu như các hobo chạy xé gió ở vùng sông nước Mekong delta, nhưng nhỏ hơn, chỉ ngồi được2 người mỗi băng ghế, tổng cộng 8-10 người / tàu. Đặc biệt, vị trí ngồi được sắp xếp dựa theo trọng lượng của hành khách để tạo sự cân bằng. Và sau đó, hãy bó gối ngồi xuống (và cầu nguyện).

James bond’s boat xé gió và nước lao đi, băng băng vượt qua các slow-boat, các con thuyền du lịch với sự thích thú trằm trồ của các du khách phương Tây. Rất nhiều thuyền lớn nhỏ dập dìu trên khúc sông này vì hướng đi này cũng là hướng đi đến động Pak Ou nổi tiếng ở LPQ, với hàng nghìn tượng Phật trong 2 hang động, nghe nói là đã được phát hiện từ nhiều thế kỷ trước. Sông Mekong ở đoạn này còn nhỏ, có rất nhiều đoạn sông có các bãi đá giữa sông và dĩ nhiên là kèm theo rất nhiều phương tiện đánh bắt thô sơ của ngư dân vùng thượng lưu Mekong. Lác đác, những xóm nhỏ nhà sàn ven sông, những đàn trâu nhởn nhơ, những chú chó cong đuôi chạy, sủa vống theo chiếc tàu… tạo cảm giác yên bình cho du khách, làm quên đi phần nào tiếng động cơ ầm ĩ của con tàu.

Dự định là đi speedboat để đến Thái sớm, nhưng “người tính không bằng Trời tính”, chiếc thuyền của 007 này bị thủng 1 lỗ!!! Nước bắt đầu tràn vào thuyền cùng với sự lo lắng của hành khách. Dĩ nhiên là không lo mấy về sự an toàn vì như đã nói, sông rất hẹp, chỉ cần tấp vào bờ là được, mà chỉ lo về các kế hoạch của mình bị phá vỡ. Sau khi dừng lại ở 1 bãi sông, ngưới lái tàu cùng toàn bộ hành khách Tây Tàu Lào Thái Việt xúm vào rờ mó cắt dán. Đã hy sinh 1 đôi dép Lào để bịt kẽ hở, chèn thêm một vài khúc cây, chiếc tàu lại lên đường và dừng lại ở một bến sông có nhà hàng nhỏ bên sông. Và thế là chờ, chờ để có những speedboat khác đi qua để gửi nhờ hành khách quá giang vì con tàu này tạm ngưng nhiệm vụ ở đây. Vì lý do “lady first”, “elderly next”… cuối cùng chỉ còn 4 healthy man ở lại bến sông này với lời dặn dò của chủ tàu là sáng mai gặp lại ở đây lúc 8am để tiếp tục lên đường. Wow! Pó tay! Vác balo leo ngược dốc sông vừa đi vừa lầm bầm (…), nhưng sau cùng lại tự an ủi, nếu không có việc hỏng tàu này, có lẽ cả đời mình cũng không bao giờ được đặt chân đến nơi khỉ ho cò gáy này. Âu cũng là số phận, sao không tận hưởng nó.

Không khí lễ hội tràn ngập ở thị tứ nhỏ ven sông này. Từ cửa sổ guest-house nhìn xuống là một bãi cát ven sông với rất nhiều stupa xanh xanh, trắng trắng, đỏ đỏ… và rất nhiều nam thanh nữ tú Lào đang vui đùa ở đó. Tranh thủ dạo 1 vòng thị tứ để nắm tình hình tác chiến cho buổi tối, bạn sẽ được rất nhiều người dân địa phương mời vào tham gia các buổi tiệc tùng họ đang tổ chức. Tết mà! Nhiệt tình tham gia, nhưng không dám uống nhiều vì còn quá mệt nên chỉ uống vài ly và “kapchai” rồi chuồn ra bến sông. Giờ đây, mọi người đã về, trả lại sự vắng lặng của bến sông với rất nhiều stupa với những dải giấy màu bay phất phới trong trời chiều. Không kìm được ý muốn được thả mình ở thượng nguồn dòng Mekong, như ngày nào đã từng tắm ở hạ lưu Mekong Delta của nó, ở Bến cát, Cần thơ, thế là nhảy ùm xuống nước. Sông mát lạnh dù nhiệt độ những ngày này ở Lào khoảng 40oC. Khúc sông Mekong này rất hẹp, bờ bên kia là núi đá soi mình xuống dòng sông trong xanh, giống như những con sông ở miền Trung Việt Nam hơn là hình ảnh dòng Mekong cuộn đỏ phù sa vẫn hằn trong ký ức.

Như đã nói, thị tứ Pakbeng rất nhỏ, nhỏ đến mức buổi tối điện đóm chập chờ và tắt hẳn! Lại càng hay khi đi viếng các ngôi chùa huyền ảo trong ánh nến lung linh của dòng người cùng đến chùa để làm lễ Pimai. Rất thành kính, dòng người lặng lẽ mang theo nhang đèn, hoa, nến và dĩ nhiên không thể thiếu nước. Nước để rửa tượng Phật, để hứng lại sau đó, để xoa lên tóc, để rửa mặt, để xoa tay, để mang về chia sẻ cho người thân ở nhà, cả những khách lạ qua đường như một lời cầu chúc bình yên cho năm mới an lành. Nói chuyện với các sư hoặc các chú tiểu ở Lào là 1 điều bạn nên làm, vì họ nói tiếng Anh rất khá, còn dân chúng thì hơi tệ về khoản này nhưng bù lại thì rất chân tình và thân thiện. Được nghe (nhưng chỉ hiểu chút ít) về đời sống tâm linh của người dân địa phương trong 1 đêm ngát hương trầm, hương ngọc lan (hình như vậy), ánh nến lung linh… bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bớt bon chen đi ít nhiều (!). Hòa mình trong dòng người hân hoan tan lễ, về lại dưới phố, bỗng thấy phố nhỏ sao náo nhiệt. Thì ra, cũng có 1 slowboat dừng lại ở đây và thế là đám khách đang quậy ầm ĩ cùng các cư dân trẻ địa phương. Tết mà! Thế là chúng ta sẽ quay lại chốn hồng trần, tham gia nhậu nhẹt, bốc phét, tán láo, nhảy nhót ầm ỉ với đám khách Tây, dân địa phương đang ăn Tết… trong 1 quán ăn được thắp sáng tờ mờ bởi những ngọn đèn vàng vọt, chạy bằng máy phát điện. Mọi người dều rất cởi mở, có phần hơi quá đà trong 1 không khi nóng bức và ẩm ướt của một đêm mùa hạ nhiệt đới. Bia Lào tuôn như suối, những bạn trẻ miền Nam quen uống bia với đá sẽ gặp một thách thức lớn ở vùng quê nghèo thường xuyên bị cúp điện vào ban đêm này - những ly bia suôn không đá rất đậm đà. Hãy tận hưởng, nhất là khi bạn biết rằng khó có 1 lần nữa bạn về lại nơi này. Cư dân trẻ ở đây rất thân thiện. Bạn sẽ khó lòng từ chối cụng ly với các bạn trẻ vui vẻ, cũng như việc mình không mang ly sang cụng ở bàn khác là 1 điều rất đáng trách. Cuộc vui tàn khi kim ngắn đồng hồ đã sang bên kia số 12, nhờ vào bình dầu của máy phát điện đã hết. Ồn ào lắng xuống. Đám đông tan vào trong bóng đêm mờ mịt, chỉ thấy được những bóng người mờ mờ khi bầy đom đóm chợt bay ngang. Bạn đang nghĩ gì trong 1 đêm huyền hoặc giữa rừng núi sông nước như vậy? Và trong đêm ngủ chập chờn giữa miền rừng núi, những cơn mưa khuya xào xạc trên mái như thật, như không.

Sáng hôm sau, đúng 8 giờ bến sông đầy ắp người. Té ra, con thuyền nhỏ speedboat không sửa được, cũng không có thuyền khác thay thế nên chủ tàu đã “bán khách” sang con thuyền lớn slowboad. Tên thanh niên Israel đi cùng thuyền đã đòi và sau đó là trực tiếp lột túi của chủ tàu đòi trả lại tiền vì chênh lệch giá giữa 2 phương tiện cũng nhiều, chưa kể là nhiều bất tiện khác. Người Lào hiền thật, khi để khách vét sạch túi để lấy lại tiền (nhưng vẫn chưa đủ khoảng chênh lệch!). Nghĩ đến cảnh ngồi 1 ngày trên tàu cảm thấy sao mà ngán ngẩm, nhưng lại tự an ủi mình, âu cũng là cơ may để có dịp trôi trên dòng Mekong. Dù sao, đi từ LPQ tới Houixay bằng cả 2 phương tiện slowboat & speedboat là việc mà rất ít người có cơ hội. Cũng may là có đem theo cuốn “Huynh đệ”, ngồi, nằm, đọc, ngủ chập chờn… lăn qua lăn lại đi lên đi xuống, than dài thở ngắn… cuối cùng tàu cũng đến thị trấn Houixay của tỉnh Bokeo vào lúc hơn 5 giờ chiều, tức là phải ở lại Lào thêm 1 đêm nữa vì đã quá giờ làm việc của hải quan.

Thị trấn Houixay nhỏ và buồn dù là cửa khẩu. Vác balo di lon ton trên đường chủ yếu là du khách thay vì dân địa phương, nhưng thật ngạc nhiên khi hỏi thăm và biết rằng Houixay cũng là một điểm du lịch nổi tiếng, với những di tích rất cổ xưa và hoành tráng, như phần còn sót của bức tượng Phật với chiều ngang của vai là 30m (?)… Cũng có rất nhiều tour du lịch nhưng vì các di tích rất xa nên không thể đi về sớm được. Nếu muốn đi, phải ở lại đây thêm 1 vài ngày. Thế là dẹp ý nghĩ đi thêm 1 vòng nữa ở Houixay, ra 1 quán ven sông ngồi nhìn sang đất Thái sáng choang ở bờ bên kia. Quán rất đông khách trẻ (vẫn còn Tết mà) và cả nhiều gia đình. Họ vui vẻ ca hát và cả nhảy lamvong nữa. Rất tự nhiên, như Lào. Tuy vậy khoảng hơn 9 giờ tối, thị trấn đã xuống đèn với rất nhiều cảnh sát chạy ngoài đường và kiểm tra giấy tờ (vì khu vực này nằm gần Khu Tam giác Vàng, và rất gần nếu tính theo đường sông). Tốt nhất là về ngủ để lấy sức cho những ngày kế tiếp.

thành, thị trấn vùng biên luôn ồn ào náo nhiệt của xứ Việt. Vòng về, vẫn còn sớm, leo lên ngôi chùa nằm trên 1 ngọn đồi cao ngay đối diện ngay cửa khẩu. Gặp 1 chú tiểu rời chùa sớm, tay xách nách mang chuẩn bị lên lại VTE học tiếp sau mấy ngày nghỉ lễ Pimai. Chú tiểu cũng hơi ngạc nhiên khi thấy 1 “thí chủ” đang lang thang trong khuôn viên chùa lúc còn quá sớm này. Ngồi trên những bậc thang vắng của đường lên chùa, nhìn bình minh trên dòng Mekong bên dưới, tận hưởng những tia nắng sớm còn dìu dịu với hương hoa champa quanh quẩn đâu đây, cũng là điều bạn nên làm trước khi chia tay đất nước triệu voi hiền hòa, nếu bạn có lần ghé qua Houiyxay.

7am, cửa khẩu đã mở, thủ tục rất đơn giản bên phía Lào. Sau đó, đi đò sang bên kia sông sẽ là đất Thái, thị trấn Chiang Kong. Nhớ đổi tất cả tiền Kip bạn còn vì bên Thái không chấp nhận tiền Lào, trong khi đó bên Lào thì ngược lại. Vừa qua khỏi cổng hải quan Thái, lưu luyến nhìn ngược lại xuống bến sông về phía bên Lào thì thấy 1 băng rôn to đùng đùng “Welcome to Indochine!”. Thì ra mình vừa rời Indochine! Hẹn sớm gặp lại!

Vì đã kiểm tra kỹ thông tin, vừa qua biên giới . Lào-Thái, lấy motorbike-taxi đi 3 phút là bạn sẽ tới bến xe bus (gần với post office của Chiang Kong) để lên đường đi Chiangsaen, Tam Giác Vàng. Xe “bus” này là loại xe nhỏ như xe tuktuk, nhưng vì phục vụ công cộng nên vẫn được gọi là bus (giống mấy bến xe lam ngoài miền Trung ngày xưa). Nhớ lên xe màu đỏ bạn nhé. Bạn sẽ rất vui vì có nhiều bạn đồng hành là những người dân tộc vui vẻ về lại quê sau khi đã xuống nơi thị thành mua sắm, hoặc ăn Tết. Xe dừng nhiều nơi để tiễn hoặc đón những phụ nữ các dân tộc ríu ra ríu rít trong những bộ quần áo nhiều hoa văn, màu sắc và mới ơi là mới. Quần áo mới như vậy, họ không hề tỏ thái độ gì, mà còn tỏ ra vui thích khi bị tạt ướt mẹp bởi dân chúng 2 bên vệ đường. Nhăn nhó chăng chỉ là mình, vì không nghĩ rằng bên Thái lan còn nhiệt tình té nước như vậy nên không hề chuẩn bị bao nilon cho balo, máy chụp hình, điện thoại… luôn khốn khổ né tránh, che chở cho những thứ dụng cụ “hiện đại” đó. Và họ cũng rất ngạc nhiên nhìn mình né tránh như vậy. Tại sao lại né tránh những giọt nước chúc phúc của mùa Songkran… Thôi thì đành để cho họ nghĩ gì thì nghĩ, chỉ móc cái điện thoại ra chỉ chỉ, và họ cũng gật gù ra vẻ thông cảm. Dù vậy, có né cũng chẳng được bao nhiêu vì các bạn trẻ ven đường quá nhiệt tình với những thùng phuy nước luôn tràn đầy. Xe chạy khoảng hơn 3h thì tới Chiangsaen, 1 thị trấn nhỏ ven sông nhưng rất náo nhiệt và xây cất đàng hoàng. Và rất đông tiệc tùng đang được tổ chức trên hè phố ven sông! Welcome to Songkran in Chiangsaen!

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2007

Hành trình xuyên Đông Dương - 4




Xiengkhoang - Luang Prabang

Từ Xiengkhoang đi Luang Prabang, chuyến xe bus công cộng sớm nhất khởi hành lúc 8am. Như đã đề cập, bạn cần đến sớm để lấy vé ngồi ở trên đỡ bị lắc, nhồi xóc hơn những ghế dưới. Đường bộ đi mất 8h, trong khi đó nếu bay, bạn chỉ mất 30p. Liệt kê ra để bạn biết là đường khúc khuỷu cỡ nào. Sáng hôm đó, sau 1 đêm lưng tưng, nhưng cũng ra bến xe thật sớm để lấy vé tốt và để ngồi trong quán nhìn những người dân địa phương tay xách nách mang đến bến xe, thấy những chú bé bán hàng rong chạy qua chạy lại, những SV, HS tíu ta tíu tít… lại nhớ những ngày còn đi học, ra bến xe, bến tàu chờ đợi mòn mỏi… của bao nhiêu năm cũ.

Không cần nhắc lại là xe chạy qua những cánh rừng rất đẹp để đến LPB vào khoảng 3pm. Từ bến xe, bạn có thể nhờ tuk-tuk đưa đến khu guesthouse ở cạnh bờ sông, hoặc cạnh post-office, hoặc cạnh night-market (3 điểm này gần nhau) là bạn sẽ được đưa đến trung tâm của LPQ, nổi tiếng yêu kiều và “lười biếng”. Từ đây, bạn có thể thủng thẳng đi bộ dọc các con phố, dọc bờ sông để tìm cho mình 1GH phù hợp, giá cả dao động 5-8 US$/ phòng, bất kể là 1 hay 3 người/phòng. Lúc này bạn thấy đi một mình lại bị “thua thiệt” rồi phải không. Nếu được, bạn nên chọn các GH doc bờ sông Nam Kha (tên của dòng Mekhong ở đây). Nơi đây bạn có thể ra lan can (chung của GH) để nhìn hoàng hôn trên sông mỗi chiều về.

Làm sao co thể kể được cho bạn về Luang Prabang, “viên ngọc quý của Lào”. Là cố đô của Lào, thành phố còn là cái nôi của chùa chiền với nhũng đoàn nhà sư khất thực trên phố mỗi sáng, thành phố của những hang động cổ xưa với hàng nghìn những tượng phật qua nhiều thế kỷ, thành phố của ngọn núi Phousi nổi tiếng để chiêm ngưỡng hoàng hôn, của thác Khuang-si lớn nhất ĐNA, của những bản làng người các dân tộc, các làng nghề… và nổi bật trên cả là không khí lãng đãng chầm chậm của thành phố yêu kiều này. Hãy đến và sống cùng LPQ bạn mới cảm nhận được!

Trút bỏ hành lý và bụi bặm để chạy nhanh ra đường phố khi chiều dần tắt là điều bạn nên tranh thủ làm. Rất may là vì tò mò đi theo 1 dòng người, đã lên được ngọn Phousi trứ danh mà sau đó mới biết là luôn nằm trong các điểm nên đến của các tour du lịch. Thay vì đi thẳng lên đỉnh trên con đường đầy những cây champa đang đứng chào đón bạn ở 2 bên đường, bạn có thể dừng chân ở giữa núi nhìn sang bên kia đường hoặc chụp hình để lấy được tòa nhà của Hoàng cung cũ ngay bên kia đường, đối diện với núi Phousi. Trong vòm lá rậm rịt của Phousi, bạn vẫn có thể chụp những tấm hình rất đẹp với Hoàng cung cũ sáng vàng lấp lánh bên kia, lại càng ngời ngợi hắt lên màu hoàng kim rực rỡ khi những tia nắng cuối ngày như còn nuối tiếc chưa chịu chìm xuống dòng Nam Kha, cố trút hết năng lượng trong ngày để tỏa sáng lần cuối. Lên đến đỉnh, bạn nên đi 1 hoặc nhiều vòng trước khi chọn một chỗ ngồi cố định ngắm hoàng hôn. Từ đỉnh núi này bạn có thể phóng tẩm mắt ra rất xa, cả nhiều hướng của dòng NamKha và các nhánh sông khác. Xa thật xa về hướng đông, bạn cũng có thể một mái chùa vàng nổi bật trong màu xanh của các cánh đồng LPQ, nơi dòng sông đã khuất chìm đâu đó. Rồi bạn cũng sẽ ngồi xuống ở 1 góc nào đó, để nhìn trời chiều chìm xuống dòng sông mờ tím xa xa phía trước. Núi cao, sông xa, những chiếc đò bé như những que diêm như hư, như ảo trong bầu trời LPQ cũng lãng đãng như thật như không. Sau những tiếng trầm trồ lúc mặt trời chìm xuống nước, đoàn người lục tục đổ xuống núi ngay sau đó, còn bạn, đừng vội. Hãy ở lại với không gian yên bình này chỉ có ta với ta (và một vài người “tưng tưng” giống bạn nữa), với hoàng hôn còn tiếc nuối chưa sập tắt này vẫn còn lam lam tim tím chân trời lẫn sông xa, với tiếng côn trùng chợt vang lên sau khi tiếng người đã tắt… đây mới thực sự là hoàng hôn trên Phousi, LPQ. Bạn sẽ rất khó quên, nhất là khi ngồi một mình, nghĩ về nhiều thứ nhưng không nghĩ được gì trong không gian hư ảo này.

Thành phố nhỏ, nhưng có đến 32 ngôi chùa lớn, trong đó có những ngôi chùa là di sản văn hóa thế giới như Vat Mai, Vat Xieng Thong. Vat Xieng Thong là điểm cuối của cuộc diễu hành hàng năm từ 1 Vat khác (quen mất tên, nằm gần Phousi Hotel) vào ngày thứ 2 của Pimai Lào hàng năm. Những ngôi chùa ở Lào rất lớn và cổ kính, trong cả kiến trức và cả những vườn cây cổ thụ râm mát xung quanh. Đặc biệt trong các ngôi chùa ở Lào có rất nhiều các chú tiểu. Phần lớn là các học sinh khá giỏi của các gia đình nông thôn nghèo, vì không lo được cho đời sống của con mình, họ cho các con lên chùa làm chú tiểu và có điều kiện học hành tiếp. Do có năng khiếu, lại ở môi trường nhiều khách du lịch (!), các chú tiểu ở LPQ nói tiếng Anh rất khá. Một “thú tiêu khiển” rất được ưa thích của các chú là “lên mạng” chat chit hoặc gửi mail cho các du khách đã từng ghé qua LPQ.

Có nhiều tour để đi tại LPQ, các tour được khách Tây chọn thường là trekking, rafting, cỡi voi, vào bản làng dân tộc ngủ đêm… Nếu đi một mình, bạn khó lòng đi theo các tour này vì thường là các group tour của các family, couple, friend-group… do vậy, bạn có thể đi one-day-trip, quan trọng nhất là được ghé động Pak Ou trên dòng Nam Kha. Sau 2h lang thang trên sông, băng qua nhiều khúc sông với địa hình rất xa lạ với dòng Cửu Long lờ lững, bạn sẽ đến 1 cụm hang động bên bờ sông. Tương truyền này hang động này đã được phát hiện nhiều trăm năm về trước, nhât là khi có các cuộc chiến xảy ra, cư dân địa phương đã chuyển các tương Phật đến đây để cất giữ và thờ phương. Và từ đó, nơi đây đã trở thành nơi linh thiêng của vùng sông nước này. Rất khó hình dung được Pak-Ou dù bạn nghe kể. Hang động không lớn nhưng có không gian rất đẹp. 1 góc động được nhiều người ưa thích và chụp hình, nơi bạn có thể lấy được khoảng sáng ngoài kia, các bức tượng Phật trầm mặc nửa sáng nửa tối bên trong hang động và chút khói nhang bay vờn đây đó. Đường đi lên hang động thứ 2 thì xa hơn, tối hơn và ẩm hơn. Bạn cần đèn pin để “thám hiểm” hang động này. Cũng trong tour này, trên đường về bạn sẽ ghé thăm các bản làng dân tộc, nơi thì làm giấy dó có ép những bông hoa và lá, nơi thì trưng bày cách nấu rượu LaoLao, nơi thì dệt các thổ cẩm… nói chung cũng đã bị thương mại hóa nên có thể bạn sẽ không cảm thấy hay lắm, và hình như cũng chẳng xa lạ lắm đối với dân An Nam nhà mình, nhưng là rất hay ho đối với các chú Tây.

Trọn gói, buổi chiều tour sẽ đưa bạn đến thác Khuang Si, lớn nhất ĐNA (không biết theo văn bản nào). Đường đi bụi kinh hồn đến nơi thì thác lớn thật nhưng đã bị mông má quá nhiều, nhất là việc xây khoanh lại các vũng nước xanh rêu mà trong đó Tây Tàu xì xụp bơi lội. Nói chung, đi thác là cho biết chứ ở VN những Draysap, Draynu, Trinh nữ, Ponggour, Dambri, Gia long, Đỗ quyên… cũng đủ cho mình ngắm cả đời. Trên đường về, tour còn ghé thăm 2 bản dân tộc người Mong, chẳng có đặc sản hay là làng nghề gì cả, chỉ là bản người Mong để đi vào xem cuộc sống của dân địa phương với từng đoàn các bé gái đeo bám bán những đồ thổ cẩm Trung quốc rẻ tiền cũng như từng bầy gà vịt chạy nháo nhào khi bị xua đuổi vì dám ngang nhiên lấn chiềm lòng đường… Dù sao, one-day-trip cũng kết thúc khoảng 5.30pm khi mặt trời còn chưa kịp lặn. Lúc đó, hãy bổ nhào ra bờ sông xem những tia nắng cuối cùng bị “vùi dập” trên dòng Me khong lam tím nhé. Có thêm chai beer Lao mát lạnh sau 1 ngày vất vả đi chơi thì còn gì bằng. Cuộc sống, đôi lúc niềm vui thật đơn sơ sao mình vẫn mãi kiếm tìm.

Những ngày này, chuẩn bị cho Pimai Lào, ở LPB đang có cuộc thi Hoa Hậu LPQ. Thí sinh đoạt giải hoa hậu sẽ được ngồi trên lưng voi trong cuộc diễu hành trên đường phố LPQ. Rất khó để bạn kiếm 1 vị trí ngồi xem ở phía trước sân khấu, nhưng do “tám” với 1 tên SV đang làm part-time ở 1 nhà hàng ven sông nọ, đã được hắn dẫn đi đường vòng vào hậu trường của cuộc thi. Tha hồ mà ngắm nhìn và chụp hình với các Nọng Lào xinh đẹp, đủ kiểu dáng với đủ các thí sinh, em nào cũng cười như hoa khi chụp hình với “ngoại kiều!”. Nhất là rất vui ngày hôm sau khi biết thí sinh mình chụp nhiều hình chung hôm đó đã đoạt giải Hoa hậu Mường Luang!

Có cần giới thiệu cho bạn là ở LPQ có 2 discotheque cho dân teen địa phương, không kể các night-club nhỏ dọc theo chợ đêm, chủ yếu dành cho khách du lịch. Nói là cho dân địa phương nhưng hiện nay khách Tây cũng đã tìm đến hơi đông rồi. Dù sao cũng “địa phương tính” hơn là các NC ở gần chợ. Khuyến cáo chân tình là bạn nên đến 1 nhà hàng barbeque 2 trong 1 (nướng & lẩu) nổi tiếng ở ngoại ô (trên đường ra bến xe) để thưởng thức đặc sản địa phương rất ngon này và sau đó là đến discotheque (gần nhau) để tiếp tục uống và nhảy lưng tưng với các bạn trẻ địa phương sau đó. Dù bạn đi một mình hay đi với bạn, đều rất dễ làm quen và cụng ly với các công dân trẻ ở đây.

Ngày PiMai Lào đã đến. Ngày này thường dao động từ ngày 12-14 Tháng Tư Dương lịch hàng năm, tùy theo cách lịch của người Lào. Từ vài ngày trước, nhiều hội chợ đã được tổ chức nhưng đặc biệt nhất là các gian hàng trên đường phố chính đã được chuẩn bị để khai trương tưng bừng vào ngày đầu tiên của PiMai Lào và rất nhiều trong số đó đã được dỡ xuống ngay trong ngày. Từ sáng sớm chợ đã đông nghẹt các dân tộc ít người và cả dân địa phương đổ ra chợ vừa đi vừa ngắm, vừa trả giá mua hàng… Nếu bạn muốn thưởng thức cuộc sống của các dân tộc anh em Lào, còn chờ gì nữa mà không ra chợ ăn Tết, cạnh tranh cùng các cô chú Tây mắt xanh mũi lõ nữa chứ. LPQ là thành phố có ngày Pimai hoành tráng nhất nước Lào, do đó không chỉ Tây Tàu du lịch mà còn có cả khách từ Vientiane hay từ Chiangmai sang chung vui nữa. Mình đến đây đúng dịp này thì còn gì bằng khi “tình cờ lượm bí kíp”. Bạn chỉ cần chú ý 2 điều a/book phòng trước với giá gấp đôi ngày thường nhưng vẫn thường bi full; b/ chẩun bị nhiều túi nylon to nhỏ để cho vào đó các dụng cụ điện tử để khỏi hư do các thau, chậu, xô nước nồng nhiệt của cư dân trẻ địa phượng tặng cho bạn “lấy khước” trong lễ té nước này.

Buổi sáng, thiên hạ chỉ té nước, buổi chiều có thêm lọ nghẹ đen và bột talc trắng. Các nhà có nhiều thanh niên ở đường ven sông, được chuẩn bị các dàn âm thanh ầm ĩ, vài thùng bia, các thùng, xô chậu, nồi niêu xoong chảo,… Và cứ thế, từ sáng đến trưa, đến chiều có người cần thay ca, có người không, vừa uống bia vừa té (hay tạt) nước vào bất kỳ người nào đi qua đường dù đi xe hay đi bộ… Tất cả mọi người điều vui vẻ, hơi khó chịu là khoản lọ nghẹ, nhưng cũng không sao. Chưa đủ vui, cả nhóm bằng chất nhau lên xe pick-up với vài thùng phuy nước trên xe. Thế là vừa đi vừa la hét, hát hò, uống, tạt… Nếu bạn để ý, sẽ thấy các nhóm này bận áo có màu giống nhau, đó là truyền thống của các bạn trẻ. Họ còn lên mạng hoặc các tạp chí thời trang để chọn các mẫu in cho đồng nhất trên các áo này, đâu khoảng chừng 15-25.000kips/áo. Giá vô cùng hữu nghị.

Ở LPQ ăn tết Lào mà không đi đò qua cồn cát giữa sông chơi Tết là mất đi 1/3 cuộc chơi (1/3 còn lại nếu bạn không được xem lễ diễu hành vào ngày thứ 2 của PiMai Lào). Ở cồn cát giữa sông, dân địa phương dựng lên nhiều hàng quán để đón chào các gia đình, các bạn trẻ sang dựng nên các stupa bằng cát ngay trên bãi cát. Các stupa (hình thức thờ cúng của người Lào) giống như các “lâu đài” cát được trang trí bằng bột talc, hoa quả, lá dừa,… và đặc biệt là nhiều dải băng giấy đủ màu bay phất phới. Ở cồn cát này còn có cuộc thi bắn pháo, sàn dancing nhảy trên cát (!) chật chội không 1 chỗ chen chân, các hàng quán ăn nhậu ì đùng Tây, Tàu, Lào, Thái, Việt… cụng ly ầm ầm bất kể quen lạ… rất ư là náo nhiệt. Bạn sẽ thấy các chiếc thuyền cứ thoăn thắt qua lại trên sông đưa khách, và cuộc vui trên cồn cát này cũng chỉ có 1 ngày, cho dù chuẩn bị trước đó rất lâu.

Rất tiếc là lịch trình ở Lào đã bị dời lại nhiều ngày (để chờ ăn Tết Lào), do vậy không thể ở thêm nữa, đành phải lên đường để sang Thái cho kịp với Song-kran, Tết té nước tại Thái và hẹn dịp khác quanh lại thành phố đáng mến này. Sẽ gặp lại LPQ trong một ngày không xa! Will you join with me?

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2007

Hành trình xuyên Đông Dương - 3




Vientiane - Xiengkhoang (Cánh đồng Chum)

Có nhiều loại xe bus đi từ VT lên Xiengkhoang, vùng đất nổi danh với Cánh đồng Chum huyền thoại. Vé xe rẻ nhất là 80.000kips mua tại bến xe Bắc Vientiane. Nếu bạn mua vé tại các cty du lịch, VIP bus, giá vé khoảng 160.00 và được đón tại KS/guest-house của bạn. Bạn thích đi xe nào, đi chung với tụi Tây Balo để “thực tập Anh ngữ”, kiếm người share phòng cho tiết kiệm hay muốn đi chung với cư dân địa phương cực khổ hơn, chen chúc hơn nhưng được cái “địa phương” hơn, Lào hơn và còn tiết kiệm được ½ fee nữa. Xe địa phương đã được chọn, vì các lý do đầu tiên hơn là vì lý do sau cùng, vì nếu muốn tiện lợi hơn nữa, sao không đi máy bay chỉ mất 45p? Bạn cũng nên biết là các xe VIP thường chạy vào buổi tối, khoảng 8pm để đến Xiengkhoang vào sáng sớm. Như vậy, đi xe VIP bạn sẽ tiết kiệm 1 đêm trên xe nhưng sẽ mất đi việc khám phá cung đường tuyệt vời về cảnh quan cũng như độ nguy hiểm lắt léo (hình như giống nhau cho mọi con đường ở Lào) từ Vientiane đi Xiengkhoang, nhất là khi đi qua vùng Vangvieng nổi tiếng.

Xe bus công cộng khởi hành lúc 7.30 nhưng bạn nên đến đó lúc 6.30. Vì vé xe có ghi tên bạn lên đó nên bạn nhớ đọc thật chậm và kỹ để người bán vé ghi được tên bạn. Xe khách ở Lào không có vụ đón khách dọc đường nhưng có bán thêm ghế súp. Do vậy dù xe 7.30 mới chạy nhưng đến lúc 7.00 bạn sẽ được ngồi ghế nhựa, không có chỗ dựa suốt hơn 8h. Tùy bạn chọn đến sớm hay trễ! Những ngày trung tuần tháng Tư này là dịp Tết Lào nên trên xe rất đông các bạn SV Lào về quê ăn Tết. và hoàn toàn không có chú “mắt xanh mũi lõ” nào trên chuyến xe này cả. Rất ít bạn trẻ nói được tiếng Anh nhưng rất nhiệt tình với người ngoại quốc (!) và hình như còn hơi ái ngại khi thấy mình “hòa đồng” trên chuyến xe “bão táp” cùng họ. Nói vậy thôi, chứ xe Lào chạy rất đàng hoàng, hơn hẳn các chuyến xe khách Việt nam bây giờ. Đúng giờ là chạy, không chạy ẩu để giành, giật, rước, bắt khách như các bác tài Việt nam. Chắc do ít bon chen vậy mà người Lào còn nghèo (!).

Như đã từng đề cập, các con đường ở Lào rất hiểm trở vì đường chạy xuyên qua, men theo, leo trên các vách núi. Nếu không khỏe lắm hãy uống trước vài viên chống say xe để cầm cự với con đường gian khổ nhưng tuyệt vời này. Bạn cứ tưởng tượng là cứ mỗi 30m là có 1 khúc cua rồi cứ lên lên xuống xuống. “Một đèo, một đèo rồi lại một đèo” của chúng ta qua đây mà đếm chắc giống đếm sao quá. Rời Vientiane, xe chạy qua những núi đá và ngang qua Vangvieng. Do chỉ chúi mũi tìm thông tin về Cánh đồng Chum, Luang Prabang mà không hề biết là ở Bắc Lào còn những điểm đến thú vị như Vang Vieng, Luang Namtha... Thấy tụi Tây Balo đi lang thang ở Vangvieng mà thèm. Nhưng không sao, còn để dành chỗ cho lần sau đi nữa chứ. Tuy không vào thị trấn, chỉ đi ngang qua các vách núi của Vangvieng, xem các brochure du lịch là thấy “đã” rồi. Nhưng để đi du lịch kiểu adventure, treking ở Vangvieng chắc phải “tu thân tề gia” cả tháng trước quá. Nếu không, leo lên 3 bước, bia rượu nó kéo xuống 2 bước biết chừng nào mới tới nơi (!). Con đường cũng chạy ngang qua các bản làng-vách núi của các dân tộc ít người của Lào. Dù ở ven đường nhưng hầu như họ vẫn giữ nếp sống cũ, không hề theo kiểu đường đến đâu quán xá đến đó của người Việt anh em. Chị em vẫn áo váy dân tộc xúng xinh và hơi bị yêu vụ tắm suối, sáng trưa chiều tối gì cũng tắm suối. Chắc nhờ vậy mà khi đi thăm bản/nhà người Mông ở đây, thấy sạch hơn các bản Mông ở VN (!).

Dù đang là hè đỏ lửa nhưng xe chạy xuyên qua những cánh rừng nên không nóng lắm. Đường đi đẹp, không chỉ xuyên qua rừng, con đường còn chạy qua nhiều khu vực sông hồ rất lãng mạn vì còn hoang vu chưa bị xâm thực bởi làn sóng thương mại. Chỉ khi xe bắt đầu vào gần Xiengkhoang mới bắt đầu thấy nóng vì hình như phố thị nào cũng bị hiếm cây xanh thì phải. Rất nhiều tourguide hoặc nhân viên khách sạn ra tận bến xe để đón khách du lịch. Nếu bạn chọn 1 guest-house nào đó, bạn sẽ được free tiền taxi từ bến xe về đó. Giá cả guest-house ở đây tương đối mềm. Được giới thiệu 1 GH giá chỉ 3US$, kèm thêm taxi miễn phí (!) thế là nhảy tót lên 1 chiếc tacxong cũ kỹ chạy đến nhà nghỉ Vinh Thong. Cuối cùng lại hay vì đây chính là nhà nghỉ của 1 bộ đội Việt Nam từng chiến đấu bên này và ở lại đây luôn. Cũng không ngạc nhiên lắm vì chị chủ nhà rất xinh đẹp và dịu dàng. Nhà nghỉ này cũng đã được các phóng viên Việt Nam đưa lên báo nước nhà vì đây cũng là 1 nhà bảo tàng mini các vũ khí của cuộc chiến vừa qua. Rất nhiều súng ống bom mìn to nhỏ lớn bé đủ kiểu nằm đầy phòng khách trước nhà cũng như xung quanh nhà. Bạn nên tranh thủ làm vài pô hình để về nhà còn “cưa bom”, “quăng lưu đạn” với bạn bè.

Vệ sinh cá nhân nhanh chóng sau 8h “vật vã” trên xe, bạn nên tranh thủ làm 1 vòng thị trấn nhỏ Xiengkhoang, nhìn ngó đời sống người anh em Lào, “tăm tia’’ miền gái đẹp, tìm kiếm các thông tin du lịch nữa chứ… Thị trấn khá nhỏ, nhỏ đến mức không có được 1 nhà sách khi bạn hỏi để đến mua bản đồ. Dù sao, các cty du lịch cũng rất nhiệt tình cung cấp thông tin về thị trấn cũng như các điểm du lịch nên đi. Tên tourguide “láu cá” vừa đón về GH lúc nãy, nhân dịp gặp lại trên đường, đã tranh thủ hướng dẫn 1 discotheque để đến “tìm hiểu” cuộc sống cư dân trẻ địa phương khi đêm về nữa. It’s so cute!

Tại Xiengkhoang, bạn không thể thuê xe để tự đi như các nơi khác mà phải đi theo tour. Lúc đầu định … (sic) nhưng sau đó phải thầm cảm ơn vì lý do vô cùng chính đáng: rất nguy hiểm vì còn quá nhiều bom mìn còn sót lại trên vùng đất này. Nhất là sau khi được chứng kiến tận mắt nhiều lần sau đó. Tại đây chỉ có 3 tour du lịch (dân tour ở đây gọi là 3 site), mỗi tour đi trong một ngày. Ngoài Cánh đồng Chum nổi tiếng (có 2 khu vực khác nhau, gần và xa hơn), Xieng khoang còn có các điểm du lịch khác như: Làng Quân đội, Hang Phật, Hang Coffin, suối nước nóng... Ý đồ tham lam khi muốn đi 2 tour trong một ngày (bỏ tour suối nước nóng) cuối cùng đã được thực hiện khi có 1 nhóm khách khác cũng muốn như vậy. Té ra không chỉ có 1 mình mình tham lam (!). Giá 1tour là 8US$ nhưng đi kết hợp 2 tour này, bạn chỉ trả 10US$. Quá tiết kiệm, về cả thời gian và tiền bạc. Dĩ nhiên là Cánh đồng Chum được đi trước tiên. Bạn sẽ không hình dung được nếu chưa đến đây. Có nhiều truyền thuyết để lý giải việc tại sao có hằng hà sa số những cái chum bằng đá cao 2m (hoặc nhỏ hơn) nằm la liệt trên những cách đồng cỏ không hề gần 1 ngọn núi đá nào. Bạn nên chọn 1 truyền thuyết để tin, truyền thuyết được nhiều người mơ mộng chọn là “người nhà trời” đã làm nên những cái chum này. Điều cần nhắc bạn (và HDV cũng sẽ nhắc bạn) là chỉ đi trong đường line màu trắng mà thôi vì còn rất nhiều bom mìn nằm bên ngoài đường line đó chờ những bước chân đi ẩu của bạn. Chú ý nhé. Có rất nhiều chuyện hay về Cánh đồng Chum này, cũng như chuyện về nhà khảo cổ học người Pháp đã phát hiện ra nó. Kể lại cũng được, nhưng sẽ mất tính hấp dẫn. Hãy đi và chiêm nghiệm!

Kế tiếp, bạn sẽ được đưa đến Làng Quân đội, nơi ngày trước bị ném bom rất nhiều và cư dân địa phương bây giờ tận dụng các vỏ bom mìn cũ làm các vật gia dụng. Mấy chú Tây mắt tròn mắt dẹt chụp hình búa xua cào cào chứ dân Việt Nam 7X, gốc rạ thì chẳng xa lạ gì với mấy cái này. Đến bây giờ ở các trường học Miền Trung Việt nam còn dùng vỏ bom làm cái kẻng báo giờ mà, trống triếc gì chi cho tốn tiền mà không vang xa như tiếng vỏ bom. Ở gần ngôi làng này còn có dấu tích 1 chiếc xe tăng của quân đội US ngày trước bị bắn cháy. Không biết người ta bảo quản như thế nào chứ 1 chiếc xe tăng nằm trống hơ trống hoác ở nơi hoang vắng này mà ở Việt Nam quê hương yêu dấu chắc sẽ bốc hơi trong vòng 1 ngày là cùng. Bạn cũng sẽ được tham quan 2 hang động nằm cùng trên 1 tuyến đường. Trước tiên là hang Phật với 1 tượng phật rất lớn nằm kín hết mặt trước của hang nhưng đi vào trong còn có rất nhiều các tượng Phật nhỏ khác. Thông tin lý thú khuyến mãi thêm cho khách tham quan là hang này đã từng là cứ địa của bộ đội Việt, dân quân Lào với những địa đạo tự nhiên mà sau đó ai cũng bò vào để lúc chui ra thành “người cát” vì quá bụi bẩn. Mấy anh Tây lớn xác cứ lớn tiếng khen. Cũng chẳng lạ, vì mấy ảnh cứ tưởng người Việt cũng bự con như Tây, làm sao sống được ở đây giỏi thế! Dù sao thì địa đạo này còn giữ được tự nhiên, không bị mông má lại “cho Tây chui” như Củ Chi anh dũng kiên cường. Phía sau hang này này là 1 hang động khác, đã được các nhà khảo cổ tìm thấy dấu vết của người xưa. Rời khỏi Hang Phật, bạn sẽ đến Coffin Cave, 1 hang động mà đường vào của nó là phải leo vách núi đá, đu dây rừng lên cửa hang nằm chơi vơi ở giữa lưng chừng 1 vách núi đá. Vậy tại sao người ta lại đưa được những hòm quách to đùng đùng vào trong đó để chôn cất. Cách giải thích đơn giản nhất và dễ được chấp nhận là ngày xưa vùng này bị ngập nước, lên đến gần miệng hang bây giờ. Chứ hiện tại, sau khi đã phát quang, có nhiều hỗ trợ… mà còn rất khó nhọc bạn mới leo lên được thì làm sao người xưa lại vác được những cái hòm vào đây. Càng đi, càng thấy nhiều lại càng không biết, không hiểu. Biết vậy, ở nhà cho khỏe (!).

Tour du lịch sẽ tiếp đưa bạn lên ngọn đồi mà đã bị sụt đi mấy thước vì bom Mỹ ném trong chiến tranh. Dù nằm kế 1 ngôi trường tiểu học, chỉ cách 1 con đường làng nho nhỏ, ngọn đồi này vẫn còn đầy bom mìn nằm la liệt đây đó. Bạn phải đi cẩn thận theo bước chân của HDV, đừng chủ quan nhé. Nhì thấy bom mìn gỉ sắt nằm đây đó trên cánh đồng cỏ mượt. Màu gỉ sắt của bom mìn, màu cỏ non mượt, màu hoa mua mùa hạ,… rất hay và rất lạ, chỉ khi bạn đừng chạm vào. Điểm dừng cuối cùng của tour là đến thăm ngôi nhà của 1 giáo viên bản địa tại ngôi làng gần đó để uống Laolao, loại rượu trắng đặc sản của Lào và chỉ có 1 brandname duy nhất chứ không chia 5 xẻ 7 như Làng Vân, Làng Chuồn, Bàu Đá, Gò Đen… loạn xị xà ngầu ở đất Việt. Ngồi bệt xuống nhà sàn uống rượu rất mạnh trong chiều hè oi bức, ở buôn làng xa ngái ở Lào, vừa vui, vừa buồn khi tên HDV du lịch (sau khi làm mấy ly) nói rằng từ lúc chinh chiến trong nghề, chỉ gặp 1 khách du lịch Việt Nam đi một mình duy nhất từ trước đến giờ. Các chú Tây còn thêm vào (chắc sau khi uống rượu!) đây là dấu hiệu tốt cho lớp trẻ Việt Nam. No comment!

Xiengkhoang là cao nguyên, do vậy khí hậu rất dễ chịu. Tuy không được như Đà Lạt nhưng cũng tương đối mát mẻ. Đang trong những ngày chờ Pi-Mai (Water Festival của Lào) nên có 1 hội chợ nhỏ được mở ở đây, rất gần với Discotheque (không ghi lại tên) nhưng bạn yên tâm khi hỏi đường vì chỉ có duy nhất 1 cái tại đây. Khách ở đây toàn là 9X, 8X kiếm còn không ra nói chi đến 7X. Giá cả rất hợp lý, khoảng 12.000kips / chai bia Lào 750. Đá phải mua thêm (trên toàn cõi Lào đều áp dụng 1 quy chế này). Các bạn trẻ vào disco với dép Lào (đương nhiên) là chuyện bình thường. Điều lạ mình trông chờ là Lamvong dance thì hoàn toàn không thấy như ở Vientiane. Chắc ở các tỉnh nhỏ người ta dễ đi thẳng lên cái mới hơn. Chân dép Lào đi thẳng vào vũ trụ thì còn gì bằng! Đêm thứ 2 ở đây, được 1 người bạn vừa gặp trên chuyến xe Vientiane- Xiengkhoang (người duy nhất biết Tiếng Anh đã giúp mình khi đang lơ ngơ không biết là tài xế đang gọi số ghế của mình, bằng tiếng Lào, để sắp chỗ trên xe) mời về nhà chơi. Nhà đang chuẩn bị giỗ lần thứ nhất cho người anh. Ở Lào, các ngày giỗ này làm rất trọng thể như 1 thủ tục giúp linh hồn người ra đi sớm siêu thoát. Cũng đã lưng tưng vì Beer Lao, mình cũng đến thăm nhà, “nói chuyện” với các bậc phụ huynh, xuống bếp với các chị đang băm băm, nấu nấu, ra sân với các em, đánh bài uống bia phạt, nhập bàn với các anh, các chú cụng ly uống LaoLao tưng bừng… rất nhiệt tình nên không nhớ rằng mình cần phải về để chuẩn bị sáng mai đi Luang Prabang sớm. Rời nhà bạn lúc gần nửa đêm, loay hoay sắp xếp... vừa chìm trong giấc điệp 1 tý thì chuông báo thức DT réo ầm ĩ. Chia tay XiengKhoang, chia tay những cư dân địa phương thân thiện dễ thương mà mình gặp suốt trên những ngày ở đất Vạn Tượng. Hẹn ngày gặp lại, Cánh đồng Chum!

P/S: Trên chyến xe từ Xiengkhoang đi Luang Prabang có gặp 1 người Việt và được cho biết là có 1 chuyến xe chạy thẳng từ Vinh đi Xiengkhoang, khởi hành lúc 7am vào Thứ 5 và CN hàng tuần, vé xe khoảng 150.000 VND. Xe đi mất khoảng 8h. Thông tin này sẽ cần cho các bạn nào ít thời gian, có thể bay từ (SG-HN) đến Vinh và đi thẳng qua XK. (Còn tiếp)

Hành trình xuyên Đông dương - 2




Huế - Vientiane

Xe bus chính thức rời Huế lúc 6pm, dừng lại ở Đông Hà, Quảng Trị để nhận thêm 1 số khách và chạy thẳng đến trạm trung chuyển là 1 quán ăn ở Hà Tĩnh, vùng giáp ranh với Vinh. Chiếc xe từ Huế này sẽ tiếp tục chạy thẳng ra Hà nội. Những khách đi Vientiane sẽ chờ 1 xe khác từ Hà Nội vào để lên xe đó. Bạn sẽ chờ khoảng 1 tiếng (tùy thuộc vào xe của bạn và xe sắp đến chạy nhanh hay chậm cũng như sự xuất hiện của các anh CSGT nhiều hay ít trên đường!). Xe sẽ chạy theo đường quốc lộ số 8, không nổi tiếng bằng đường 9 Nam Lào đi cửa khẩu Lao Bảo. Lên xe, ngủ chập chờn, bạn sẽ đến cửa khẩu Cầu treo lúc 5.30am. Chỉ tiếc là xe chạy trong đêm, bạn cũng chập chờn giấc Nam kha vì một ngày lang thang mệt rũ, vì bia Huda hơi nặng (7độ) nên không ngắm nhìn được con đường và cảnh vật chung quanh

Cầu Treo là 1 cửa khẩu nằm sâu trong vùng rừng núi hiểm trở. Khí hậu mát mẻ, không khí trong lành vì rừng cây xung quanh còn giữ được (đến bao giờ thì không biết). Trong đợt lũ năm 2006, nơi này đã bị nước lũ bao vây thành 1 ốc đảo trong vòng nhiều ngày. Du khách Tây Tàu Lào Việt, thương nhân, bộ đội… đã cùng chung lưng đấu cật trong cả tuần lễ để chiến đấu sống còn với lũ - sao không có chuyện tình lãng mạn nào được post lên mạng sau dịp này nhỉ? Các cán bộ hải quan ở đây bắt đầu làm việc lúc 7am. Bạn sẽ đóng 10.000VND và 10.000kip lần lượt cho hải quan Việt nam và hải quan Lào để làm thủ tục. Và như thế toàn bộ hành khách làm xong thủ tục và lên xe rời Nampao (tên cửa khẩu bên Lào) lúc 8am.

Xe chạy xuyên qua những cánh rừng già tuyệt đẹp, trong cái nắng nung người của xứ Lào đang vào mùa nóng nhất. Xe cũng chạy qua nhiều bản làng cheo leo, những ngôi nhà sàn treo trên vách núi những khúc sông, dòng suối có nhiều cô gái Lào đang tí tởn tắm giặt. Đường rất nguy hiểm và gấp khúc, nhưng cũng rất đẹp. Chất lượng đường hơn hản đường VN, dù do các cty Việt Nam thi công? Vậy tại sao?

Vật vờ trên đường, xuyên qua những cung đường lắt léo đầy khúc ngoặc, cua gấp, đồi dốc hiểm trở,… xe bò đến Vientiane lúc 4pm. Tên 1 guesthouse lấy được từ cty du lịch ở Huế không còn tồn tại, do vậy đành đi theo “hướng dẫn” của tuktuk driver đến khách sạn Chaleungxay, nơi dừng chân của nhiều người Việt khi sang VT. À có 1 điều bạn cần để ý bến xe này là bến xe Nam Vientiane vì khi bạn đi Xiengkhoang hay Luangprabang, bạn phải đến bến xe Bắc Vientiane. Ngoài ra, nếu bạn chưa kiếm được nhà trọ, hoặc chưa có địa chỉ trước, bạn nên yêu cầu tài xế chở đến KS Lane xang. Dĩ nhiên là bạn có thể vào đó nếu muốn và nếu dư quân Nguyên, nhưng quan trọng hơn là gần đó là các khu du lịch balo, giống như khu Phạm Ngũ lão, SG để bạn có thể tìm một chỗ trọ vừa ý và vừa túi. Tại Chaleungxay, bạn cũng có thể thương lượng giá phòng từ 15US$ xuống còn 6US$. Nên làm như vậy, không chỉ ở đây mà còn ở nhiều nơi khác, nhiều chuyến đi khác, bạn đang là backpacker mà.

Vientiane, thủ đô của đất Vạn Tượng, có rất nhiều cây hoa sứ, gọi là Champa theo tiếng Lào. Nằm bên dòng Mekong (Mè Khỏng), nhưng Vientiane rất khác xa các thành phố miền Tây Nam bộ cũng nằm bên sông mẹ Mekong. Có lẽ bên cạnh đặc tính của từng dân tộc, 1 phần cũng do tính cách của dòng sông và địa lý ở đây. Ở khúc sông này, Mekong vẫn là dòng sông nhỏ, không to lắm do vẫn chưa nhận thêm nhiều hợp lưu trên con đường viễn chinh của mình. Người Lào tuy rất thân thiện, hiền lành nhưng họ vẫn mang tính chất của người phương Bắc hơn là sự bộc trực, thẳng thắn, cởi mở và vô lo của cư dân miền hạ lưu Mekong Delta trù phú. Thành phố không ồn ào, nhất là về đêm thì rất vắng ngay từ rất sớm. Khu Lane-xang, nằm gần bờ sông, là tương đối nhộn nhịp vì tập trung nhiều du khách, nhà trọ... Bạn cũng có thể lang thang đi bộ và thỉnh thoảng nên ghé vào các nhà hàng nho nhỏ xây dựng theo kiến trúc Pháp, nét đặc trưng của Vientiane, để uống beer Lào với thức ăn Tây để thay đổi “không khí”.

Ngày đến, loanh quanh trong thành phố, bạn có thể đi tuktuk đến thăm chùa Vat Sisaket, ngôi chùa cổ duy nhất (từ đầu thế kỷ 19) còn lại của VT với hơn 7.000 tượng Phật, Vat Prakeo (đối diện xéo xéo Vat Sisaket và gần bờ sông, bạn có thể đi bộ từ Chaleungxay mất khoảng 7-10p). Xa hơn nữa bạn có thể đi đến That Luang, cách Vientiane 4 Km về phía Đông Bắc, được xây dựng 1566, được xem là tượng đài quốc gia của Lào, Patuxay là tượng đài Liệt sĩ, leo lên tầng trên cùng, bạn sẽ phóng tầm nhìn thật xa để thấy 1 Vientiane xanh tươi và cả dòng Mekong lãng đãng nữa… Vat Sisaket nằm trong nhiều tor du lịch nên bạn cố gắng đến sớm để đắm mình trong khói nhang trầm lãng đãng, lặng lẽ dọc theo những bức tường cũ kỹ với hàng ngàn những tượng Phật lớn nhỏ, nguyên lành hay hư gãy. Phong tục của người Lào là không hủy các tượng dù đã bị hư gãy. Âu đây cũng là lý do ở đất nước Triệu voi này còn nhiều di sản tôn giáo. Đặc biệt bạn sẽ thấy tượng thần rắn Naga ở các chùa Lào, điều bạn không thấy ở chùa Việt. Vat Prakeo có 1 khuôn viên rất đẹp và có nhiều cây sứ đầy hoa, ngập hương tràn không không gian trong trẻo sau 1 cơn giông hiếm hoi buổi sáng tháng Tư. Nghe nói ngôi chùa này rất linh thiêng nên được nhiều cư dân thường xuyên đến khấn nguyện. Bạn cũng nên vào bên trong chùa để hòa mình trong tiếng kinh kệ đầu ngày, cho nhẹ bớt chút lòng phàm tục. That Luang – biểu tượng quốc gia là 1 cụm đền chùa dát vàng lấp lánh mà bạn có thể nhìn thấy từ rất xa. Kiến trúc rất đẹp nhưng vì quá to lớn và hoành tráng nên đôi lúc không thích hợp với những ai muốn đến chùa chỉ để thắp lên 1 nén hương chỉ để cho lòng thanh thản, để nhìn lá bồ đề chao nghiêng trong tiềng rì rầm kinh kệ đâu đó. Người bõ ở cổng chùa đã từng là Prathet Lào nên rất vui khi biết bạn là người Việt chứ không phải là 1 trong đám đông khách Thái đang xí xô ầm ĩ. Bạn nên đi một vòng và nhớ đừng quên chụp vài tấm hình trong màu vàng lấp lánh ngập khắp không gian của That Luang hoành tráng này.

Để tự đi đến Công viên Bãi Phật Xienkhoan, bạn ra bến xe bus nội thành, nằm kế Morning Market, cũng rất gần Chaleungxay hotel. Bạn đến xe bus số 14 và lên xe. Tốt hơn hết là nên cầm theo 1 postcard của công viên này để bác tài biết đường dừng lại cho bạn xuống. Trên các chuyến xe công cộng bình dân này, bạn rất khó kiếm người giao tiếp bằng tiếng Anh. Tuyến đường của xe số 14 này cũng sẽ đưa bạn đến chân cầu Hữu Nghị (19km cách Vientiane). Nếu muốn, bạn có thể xuống xe làm thủ tục hải quan sang thành phố Nongkhai, Thái lan, sầm uất bên kia sông. Nếu không, bạn đi tiếp 5km nữa là đến Công viên Bãi Phật với hàng trăm tượng Phật nằm rải rác trong 1 khu vườn rộng lớn ven sông. Không có chùa ở đây, chỉ có cơ man nào là tượng Phật và tượng các điển tích nhà Phật. Bạn sẽ rất ấn tượng không chỉ vì các tượng Phật rất lớn mà mỗi cụm tượng Phật đều kể vể 1 truyền thuyết nào đó, các tượng được làm rất sinh động, tinh xảo... Trong công viên, có 1 cụm tượng rất cao (thiên đàng – địa ngục) mà trong lòng của nó có 1 cầu thang nhỏ dẫn đến đỉnh tượng. Rất nhiều dân Tây balo lên đó ngồi cả ngày trời hóng gió, ngắm trời mây thay vì đi sang Thailand, Vietnam hoac Cambodia tắm biển phơi nắng (vì Lào không có biển). Bạn cũng nên lên đó ngồi ngắm sông, ngắm cây, ngắm đủ thứ… để chợt thấy các tượng Phật thật to mình vừa đi qua bây giờ sao bé xíu. Góc trái công viên, dưới hàng cây rậm rịt, nép bên bờ sông là 1 nhà hàng nhỏ, nơi bạn có thể gọi món cá sông Mekong nướng tuyệt vời để ngồi thưởng thức chung với bia Lào (brandname là BeerLao) và nhìn dòng Mekong trôi lững lờ. Bên nớ là đất Thái sầm uất, bên ni là đất Lào yên bình lặng lẽ, chỉ cách nhau 1 dòng Mekong lờ lững.

Ngồi ở quán bờ sông của Công Viên Bãi Phật, hay chiều về lại ngồi bên bờ sông Mekong tại Vientiane (đoạn gần KS Lanexang) để thưởng thức phẩm vật địa phương, nhìn hoàng hôn chìm dần trên dòng sông lãng đãng, hòa mình trong cuộc sống yên bình của cư dân địa phương… bạn sẽ có những cảm giác rất khó tả. Màu trời chiều, màu sông chiều, màu khói loang từ xóm chài ven sông, những con đò bé xíu chơi vơi xa xôi, chút sương nào phiêu diêu trên sông hay khói la đà xuống thấp… như có, như không, nhất là khi chính bạn cũng đang chơi vơi (hay đúng hơn là lâng lâng vì beer Lao!). Bạn sẽ khó có thể quên được khoảnh khắc yên bình này trong cuộc sống nhiều bon chen, bận rộn (sến!). Đi backpacker một mình nhiều khi cũng buồn, nhưng đi từ 2 mình trở lên chắc khó có những cảm giác này, vì thường lúc đó bạn sẽ lo “tám” hoặc “dzô”. Am I wrong?

Tối đến, nếu muốn thay đổi không khí, bạn cũng có thể đến các discotheque của Vientiane. Bạn cũng sẽ rất ngạc nhiên thích thú khi dàn nhạc đang dập rầm rầm các bài techno, disco, rock… bỗng chuyển sang nhạc dân tộc Lào. Và các nam thanh nữ tú mới vừa uốn éo dậm dật quay cuồng bỗng chuyển sang rất điệu đàng trong các bước nhảy lamvong uyển chuyển. Dân tình chơi thuốc lắc chắc không dám qua Lào vì vụ án lamvong ngang xương này quá. Ngay tại Lane xang cũng có một night-club, nhưng bạn nên đến Blue-Sky, 1 local discotheque nổi tiếng ở Vientiane, đặc biệt cho cư dân địa phương để thưởng lãm “kỳ tích” này. Bạn có thể nhờ tuktuk hoặc 1 bác Honda ôm nào đó đưa đến thay vì đến Lane-xang night-club để gặp các khách du lịch mà bạn sẽ dễ nhẵn mặt dù chỉ 1-2 ngày, vì tất cả đều túm tụm ở khu backpacker này.

Ở Vientane lâu hơn, có thời gian bạn viếng thăm hồ NamNgum, nơi hiện đang được ngăn lại bằng con đập để xây dựng 1 nhà máy thủy điện rất lớn (Lào đang dư công suất và bán điện sang Thái lan), Rừng Bảo tồn quốc gia… Muốn đi những nơi này, tốt nhất bạn nên mua local tour để được lo giúp các thủ tục. Đi một mình thì các thủ tục này hơi lôi thôi.

Nếu rảnh hơn nữa, bạn cũng nên sang Nongkhai, Thailan để tìm hiểu và khám phá cuộc sống của cư dân vùng Bắc Thái này, nơi cũng có rất nhiều người Việt đang sinh sống. Hiện nay, các tour du lịch thường chỉ đến Vientiane, sang Nongkhai, đi xe lửa về Bangkok (khoảng 8-10 tiếng) và cũng được trân trọng gọi là du lịch Lào-Thái lan (!). (Còn tiếp)

Hành trinh xuyên Đông dương - 2

Huế - Vientiane

Xe bus chính thức rời Huế lúc 6pm, dừng lại ở Đông Hà, Quảng Trị để nhận thêm 1 số khách và chạy thẳng đến trạm trung chuyển là 1 quán ăn ở Hà Tĩnh, vùng giáp ranh với Vinh. Chiếc xe từ Huế này sẽ tiếp tục chạy thẳng ra Hà nội. Những khách đi Vientiane sẽ chờ 1 xe khác từ Hà Nội vào để lên xe đó. Bạn sẽ chờ khoảng 1 tiếng (tùy thuộc vào xe của bạn và xe sắp đến chạy nhanh hay chậm cũng như sự xuất hiện của các anh CSGT nhiều hay ít trên đường!). Xe sẽ chạy theo đường quốc lộ số 8, không nổi tiếng bằng đường 9 Nam Lào đi cửa khẩu Lao Bảo. Lên xe, ngủ chập chờn, bạn sẽ đến cửa khẩu Cầu treo lúc 5.30am. Chỉ tiếc là xe chạy trong đêm, bạn cũng chập chờn giấc Nam kha vì một ngày lang thang mệt rũ, vì bia Huda hơi nặng (7độ) nên không ngắm nhìn được con đường và cảnh vật chung quanh

Cầu Treo là 1 cửa khẩu nằm sâu trong vùng rừng núi hiểm trở. Khí hậu mát mẻ, không khí trong lành vì rừng cây xung quanh còn giữ được (đến bao giờ thì không biết). Trong đợt lũ năm 2006, nơi này đã bị nước lũ bao vây thành 1 ốc đảo trong vòng nhiều ngày. Du khách Tây Tàu Lào Việt, thương nhân, bộ đội… đã cùng chung lưng đấu cật trong cả tuần lễ để chiến đấu sống còn với lũ - sao không có chuyện tình lãng mạn nào được post lên mạng sau dịp này nhỉ? Các cán bộ hải quan ở đây bắt đầu làm việc lúc 7am. Bạn sẽ đóng 10.000VND và 10.000kip lần lượt cho hải quan Việt nam và hải quan Lào để làm thủ tục. Và như thế toàn bộ hành khách làm xong thủ tục và lên xe rời Nampao (tên cửa khẩu bên Lào) lúc 8am.

Xe chạy xuyên qua những cánh rừng già tuyệt đẹp, trong cái nắng nung người của xứ Lào đang vào mùa nóng nhất. Xe cũng chạy qua nhiều bản làng cheo leo, những ngôi nhà sàn treo trên vách núi những khúc sông, dòng suối có nhiều cô gái Lào đang tí tởn tắm giặt. Đường rất nguy hiểm và gấp khúc, nhưng cũng rất đẹp. Chất lượng đường hơn hản đường VN, dù do các cty Việt Nam thi công? Vậy tại sao?

Vật vờ trên đường, xuyên qua những cung đường lắt léo đầy khúc ngoặc, cua gấp, đồi dốc hiểm trở,… xe bò đến Vientiane lúc 4pm. Tên 1 guesthouse lấy được từ cty du lịch ở Huế không còn tồn tại, do vậy đành đi theo “hướng dẫn” của tuktuk driver đến khách sạn Chaleungxay, nơi dừng chân của nhiều người Việt khi sang VT. À có 1 điều bạn cần để ý bến xe này là bến xe Nam Vientiane vì khi bạn đi Xiengkhoang hay Luangprabang, bạn phải đến bến xe Bắc Vientiane. Ngoài ra, nếu bạn chưa kiếm được nhà trọ, hoặc chưa có địa chỉ trước, bạn nên yêu cầu tài xế chở đến KS Lane xang. Dĩ nhiên là bạn có thể vào đó nếu muốn và nếu dư quân Nguyên, nhưng quan trọng hơn là gần đó là các khu du lịch balo, giống như khu Phạm Ngũ lão, SG để bạn có thể tìm một chỗ trọ vừa ý và vừa túi. Tại Chaleungxay, bạn cũng có thể thương lượng giá phòng từ 15US$ xuống còn 6US$. Nên làm như vậy, không chỉ ở đây mà còn ở nhiều nơi khác, nhiều chuyến đi khác, bạn đang là backpacker mà.

Vientiane, thủ đô của đất Vạn Tượng, có rất nhiều cây hoa sứ, gọi là Champa theo tiếng Lào. Nằm bên dòng Mekong (Mè Khỏng), nhưng Vientiane rất khác xa các thành phố miền Tây Nam bộ cũng nằm bên sông mẹ Mekong. Có lẽ bên cạnh đặc tính của từng dân tộc, 1 phần cũng do tính cách của dòng sông và địa lý ở đây. Ở khúc sông này, Mekong vẫn là dòng sông nhỏ, không to lắm do vẫn chưa nhận thêm nhiều hợp lưu trên con đường viễn chinh của mình. Người Lào tuy rất thân thiện, hiền lành nhưng họ vẫn mang tính chất của người phương Bắc hơn là sự bộc trực, thẳng thắn, cởi mở và vô lo của cư dân miền hạ lưu Mekong Delta trù phú. Thành phố không ồn ào, nhất là về đêm thì rất vắng ngay từ rất sớm. Khu Lane-xang, nằm gần bờ sông, là tương đối nhộn nhịp vì tập trung nhiều du khách, nhà trọ... Bạn cũng có thể lang thang đi bộ và thỉnh thoảng nên ghé vào các nhà hàng nho nhỏ xây dựng theo kiến trúc Pháp, nét đặc trưng của Vientiane, để uống beer Lào với thức ăn Tây để thay đổi “không khí”.

Ngày đến, loanh quanh trong thành phố, bạn có thể đi tuktuk đến thăm chùa Vat Sisaket, ngôi chùa cổ duy nhất (từ đầu thế kỷ 19) còn lại của VT với hơn 7.000 tượng Phật, Vat Prakeo (đối diện xéo xéo Vat Sisaket và gần bờ sông, bạn có thể đi bộ từ Chaleungxay mất khoảng 7-10p). Xa hơn nữa bạn có thể đi đến That Luang, cách Vientiane 4 Km về phía Đông Bắc, được xây dựng 1566, được xem là tượng đài quốc gia của Lào, Patuxay là tượng đài Liệt sĩ, leo lên tầng trên cùng, bạn sẽ phóng tầm nhìn thật xa để thấy 1 Vientiane xanh tươi và cả dòng Mekong lãng đãng nữa… Vat Sisaket nằm trong nhiều tor du lịch nên bạn cố gắng đến sớm để đắm mình trong khói nhang trầm lãng đãng, lặng lẽ dọc theo những bức tường cũ kỹ với hàng ngàn những tượng Phật lớn nhỏ, nguyên lành hay hư gãy. Phong tục của người Lào là không hủy các tượng dù đã bị hư gãy. Âu đây cũng là lý do ở đất nước Triệu voi này còn nhiều di sản tôn giáo. Đặc biệt bạn sẽ thấy tượng thần rắn Naga ở các chùa Lào, điều bạn không thấy ở chùa Việt. Vat Prakeo có 1 khuôn viên rất đẹp và có nhiều cây sứ đầy hoa, ngập hương tràn không không gian trong trẻo sau 1 cơn giông hiếm hoi buổi sáng tháng Tư. Nghe nói ngôi chùa này rất linh thiêng nên được nhiều cư dân thường xuyên đến khấn nguyện. Bạn cũng nên vào bên trong chùa để hòa mình trong tiếng kinh kệ đầu ngày, cho nhẹ bớt chút lòng phàm tục. That Luang – biểu tượng quốc gia là 1 cụm đền chùa dát vàng lấp lánh mà bạn có thể nhìn thấy từ rất xa. Kiến trúc rất đẹp nhưng vì quá to lớn và hoành tráng nên đôi lúc không thích hợp với những ai muốn đến chùa chỉ để thắp lên 1 nén hương chỉ để cho lòng thanh thản, để nhìn lá bồ đề chao nghiêng trong tiềng rì rầm kinh kệ đâu đó. Người bõ ở cổng chùa đã từng là Prathet Lào nên rất vui khi biết bạn là người Việt chứ không phải là 1 trong đám đông khách Thái đang xí xô ầm ĩ. Bạn nên đi một vòng và nhớ đừng quên chụp vài tấm hình trong màu vàng lấp lánh ngập khắp không gian của That Luang hoành tráng này.


Để tự đi đến Công viên Bãi Phật Xienkhoan, bạn ra bến xe bus nội thành, nằm kế Morning Market, cũng rất gần Chaleungxay hotel. Bạn đến xe bus số 14 và lên xe. Tốt hơn hết là nên cầm theo 1 postcard của công viên này để bác tài biết đường dừng lại cho bạn xuống. Trên các chuyến xe công cộng bình dân này, bạn rất khó kiếm người giao tiếp bằng tiếng Anh. Tuyến đường của xe số 14 này cũng sẽ đưa bạn đến chân cầu Hữu Nghị (19km cách Vientiane). Nếu muốn, bạn có thể xuống xe làm thủ tục hải quan sang thành phố Nongkhai, Thái lan, sầm uất bên kia sông. Nếu không, bạn đi tiếp 5km nữa là đến Công viên Bãi Phật với hàng trăm tượng Phật nằm rải rác trong 1 khu vườn rộng lớn ven sông. Không có chùa ở đây, chỉ có cơ man nào là tượng Phật và tượng các điển tích nhà Phật. Bạn sẽ rất ấn tượng không chỉ vì các tượng Phật rất lớn mà mỗi cụm tượng Phật đều kể vể 1 truyền thuyết nào đó, các tượng được làm rất sinh động, tinh xảo... Trong công viên, có 1 cụm tượng rất cao (thiên đàng – địa ngục) mà trong lòng của nó có 1 cầu thang nhỏ dẫn đến đỉnh tượng. Rất nhiều dân Tây balo lên đó ngồi cả ngày trời hóng gió, ngắm trời mây thay vì đi sang Thailand, Vietnam hoac Cambodia tắm biển phơi nắng (vì Lào không có biển). Bạn cũng nên lên đó ngồi ngắm sông, ngắm cây, ngắm đủ thứ… để chợt thấy các tượng Phật thật to mình vừa đi qua bây giờ sao bé xíu. Góc trái công viên, dưới hàng cây rậm rịt, nép bên bờ sông là 1 nhà hàng nhỏ, nơi bạn có thể gọi món cá sông Mekong nướng tuyệt vời để ngồi thưởng thức chung với bia Lào (brandname là BeerLao) và nhìn dòng Mekong trôi lững lờ. Bên nớ là đất Thái sầm uất, bên ni là đất Lào yên bình lặng lẽ, chỉ cách nhau 1 dòng Mekong lờ lững.

Ngồi ở quán bờ sông của Công Viên Bãi Phật, hay chiều về lại ngồi bên bờ sông Mekong tại Vientiane (đoạn gần KS Lanexang) để thưởng thức phẩm vật địa phương, nhìn hoàng hôn chìm dần trên dòng sông lãng đãng, hòa mình trong cuộc sống yên bình của cư dân địa phương… bạn sẽ có những cảm giác rất khó tả. Màu trời chiều, màu sông chiều, màu khói loang từ xóm chài ven sông, những con đò bé xíu chơi vơi xa xôi, chút sương nào phiêu diêu trên sông hay khói la đà xuống thấp… như có, như không, nhất là khi chính bạn cũng đang chơi vơi (hay đúng hơn là lâng lâng vì beer Lao!). Bạn sẽ khó có thể quên được khoảnh khắc yên bình này trong cuộc sống nhiều bon chen, bận rộn (sến!). Đi backpacker một mình nhiều khi cũng buồn, nhưng đi từ 2 mình trở lên chắc khó có những cảm giác này, vì thường lúc đó bạn sẽ lo “tám” hoặc “dzô”. Am I wrong?

Tối đến, nếu muốn thay đổi không khí, bạn cũng có thể đến các discotheque của Vientiane. Bạn cũng sẽ rất ngạc nhiên thích thú khi dàn nhạc đang dập rầm rầm các bài techno, disco, rock… bỗng chuyển sang nhạc dân tộc Lào. Và các nam thanh nữ tú mới vừa uốn éo dậm dật quay cuồng bỗng chuyển sang rất điệu đàng trong các bước nhảy lamvong uyển chuyển. Dân tình chơi thuốc lắc chắc không dám qua Lào vì vụ án lamvong ngang xương này quá. Ngay tại Lane xang cũng có một night-club, nhưng bạn nên đến Blue-Sky, 1 local discotheque nổi tiếng ở Vientiane, đặc biệt cho cư dân địa phương để thưởng lãm “kỳ tích” này. Bạn có thể nhờ tuktuk hoặc 1 bác Honda ôm nào đó đưa đến thay vì đến Lane-xang night-club để gặp các khách du lịch mà bạn sẽ dễ nhẵn mặt dù chỉ 1-2 ngày, vì tất cả đều túm tụm ở khu backpacker này.

Ở Vientane lâu hơn, có thời gian bạn viếng thăm hồ NamNgum, nơi hiện đang được ngăn lại bằng con đập để xây dựng 1 nhà máy thủy điện rất lớn (Lào đang dư công suất và bán điện sang Thái lan), Rừng Bảo tồn quốc gia… Muốn đi những nơi này, tốt nhất bạn nên mua local tour để được lo giúp các thủ tục. Đi một mình thì các thủ tục này hơi lôi thôi.

Nếu rảnh hơn nữa, bạn cũng nên sang Nongkhai, Thailan để tìm hiểu và khám phá cuộc sống của cư dân vùng Bắc Thái này, nơi cũng có rất nhiều người Việt đang sinh sống. Hiện nay, các tour du lịch thường chỉ đến Vientiane, sang Nongkhai, đi xe lửa về Bangkok (khoảng 8-10 tiếng) và cũng được trân trọng gọi là du lịch Lào-Thái lan (!). (Còn tiếp)

Hành trình xuyên Đông Dương ăn Tết té nước - 1

Hành trình xuyên Đông Dương này được thực hiện trong 2 đợt của 2 năm 2006 & 2007, cùng 1 thời điểm là PiMai Lào vào Tháng Tư hàng năm. Lý do là vì năm 2006 vì muốn sang Thái và Lào ăn Tết té nước cho kịp, do vậy đã không thưởng thức trọn vẹn PiMai Lao 2006.

Sài gòn - Huế.
Bạn vừa nghỉ việc vì quá chán sau một thời gian cuốc cày? Bạn đang bị xì-trét? Bạn có máu lãng tử? Bạn đang có thời gian rảnh?... Sao không lên đường đi 1 vòng Indochine? Tây Tàu chi cho xa ngái, các nước láng giềng anh em với bao điều hay cảnh lạ sao chưa khám phá? Vậy chúng ta sẽ lên đường cùng đi 1 vòng Indochine trong những ngày tháng Tư nắng nóng này nhé.

Từ HCM đi Lào có nhiều cách, lên Kontum để qua cửa khẩu Bờ Y, ra Quảng Trị đến Lao Bảo bằng Đường 9, từ Điện Biên qua Tây Trang… nhưng tuyến đường Hà Tĩnh, Cầu Treo, đường 8 đã được chọn vì đây là đoạn đường tương đối mới, ít người đi lại cũng như được giới thiệu là đoạn từ Cầu Treo đến Vientiane chạy xuyên qua những cánh rừng già rất đẹp – mà bạn sẽ khó còn tìm thấy ở đất nước “rừng vàng biển bạc” của chúng ta nữa. Thế là khăn gói quả mướp lên đường.

Trước tiên, hãy quyết định là nên đi bằng máy bay, xe bus hay tàu lửa để đi Huế, nơi bạn sẽ lên xe để đi Vientiane. Nếu đang là “tỷ phú thời gian”, bạn nên đi tàu để an toàn và tiết kiệm. Chuyến tàu rời TP HCM lúc 3pm sẽ đưa bạn đến Cố đô Huế vào khoảng 9.30am. Bạn có khoảng 8 tiếng để đi lòng vòng ở Huế đến lúc lên xe đi Vientiane, 5pm. Vé xe đi Vientane (hoặc Savanakhet) bạn có thể mua ở khu Tây Ba-lô, đường Nguyễn Tri Phương ở Huế, như Hạnh Café, Sinh Café, Kim Café... Tại đây, bạn cũng có thể hỏi thuê 1 chiếc Honda (4-5US$/day) để tự mình khám phá Huế, hoặc thăm lại chốn cũ nếu bạn từng ngao du đến đây. Bản đồ lược giản của Huế bạn có thể lấy ngay tại bàn tiếp tân của các cty du lịch, phòng vé, nhà trọ… ở khu du lịch bụi này. Nó thường là mặt sau của 1 tờ hướng dẫn chương trình du lịch nào đó.

Như thường lệ, nơi đầu tiên bạn ở Huế muốn đến thường là kinh thành. Chạy xe vào thành nội, trước tiên bạn hãy chạy 1 vòng quanh khu thành nội và sau đó hãy chọn 1 vị trí đẹp, mát để có thể dừng xe lại ngắm cảnh, ngắm người. Nhiều du khách sẽ muốn vào thăm cung điện cũ, nhưng lần này thì không cần, nhất là khi bạn đã từng ghé đây nhiều lần cũng như đã ghé thăm nhiều cung điện hoàng gia khác trên thế giới. Và đặc biệt là những lần trước (vì đi chung) bạn không thể ung dung tự tại muốn đi đâu, ghé đâu thì ghé như lần đi phiêu du một mình này. Vậy tại sao bạn không dừng xe dưới 1 gốc cây lớn nào đó của thành nội, để ngắm nhìn Tử cấm thành trong nắng vàng, phượng đỏ của Huế hè rực lửa. Bạn cũng có thể lăn ra bãi cỏ xanh nằm nhìn trời xanh, mây trắng qua tàn kim điệp vàng rực rỡ ồn ào những tiếng ve, sao không?

Sau khi nghỉ ngơi đến chán, bạn có thể xách xe chạy lòng vòng để thăm viếng nơi này, ngó nghiêng nơi khác, nhưng trưa đến, bạn hãy chạy thẳng đến Sông Hương, chui tọt vào nhà hàng nổi ở đó. Không phải là vì thức ăn và phong cách phục vụ, mà chỉ vì đây là 1 nơi rất tuyệt để bạn tận hưởng 1 trưa hè Huế, nếu như bạn không muốn kiệt sức vì cái nóng ở đây, cũng như bạn đã quá chán chường những nhà hàng máy lạnh với đầy thứ mùi ngán ngẫm quá quen thuộc. Tàu của nhà hàng nổi thì cũ, bàn ghế thì xập xệ, nhưng bạn để ý làm gì khi dòng Hương giang đang trôi lững lờ phía trước. Dù không trong xanh lắm, màu xanh dịu của nước, màu xanh thẫm của hàng cây ven bờ sông bên kia, những cơn gió (của sông ít hơn của quạt máy!)… sẽ làm bạn dịu đi rất nhiều. Uống bia Huda, chịu khó chờ quá ngọ 1 tý, gió sông sẽ về nhiều hơn, về cùng các đoàn thuyền rồng ca nhạc cung đình hát hò, ca cẩm inh ỏi lê ngang khúc sông hẹp. Bạn có thể ngồi bao lâu, tùy thích và còn tùy theo việc bạn đã từng đến Huế nhiều lần hay chỉ mới đến lần đầu (vì nếu đến lần đầu thì bạn có thể đi cỡi ngựa xem hoa nhiều nơi khác nữa). Và còn tùy tửu lượng của bạn, vì không uống thì ngồi không làm gì?! Chiều về, bạn nên chạy lên viếng lăng Tự Đức. Lang thang trong lăng (hoặc bên ngoài nếu tiết kiệm tiền vé) khi nắng chiều dần tắt trên những mái rêu xưa mốc, trên những ao sen khô quẹo, đầy xác lá sen cong queo nhàu úa… sẽ là một cảm giác rất “đã”. Bạn cũng nên viếng lăng Khải Định, để được chạy xe lang thang trong rừng thông xứ Huế, nghe thông reo trong hè Huế khô khốc để biết về thông xứ nóng thay vì chỉ chỉ biết mơ về cảnh đôi tình nhân lang thang trong rừng thông xứ Đà lạt mộng mơ lạnh!

Có nhiều nơi để bạn đi, để khám phá hoặc để thăm lại…Huế, nhưng bạn nhớ về cty du lịch trước 5pm để chuẩn bị lên xe, cùng bác tài chạy vòng vòng rước khách và thật sự xuất phát lúc 6pm. Lại được city tour miễn phí – sao không được ghi vào Lonely Planet là ở VN luôn có dịch vụ free này nhỉ? (còn tiếp)

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2007

Greeting from backpackervn!

Hi!

Travelling is my favourite. During a long time, backpackervn've got a lot of useful information from net's communication, from unknown friends... They are very useful for backpackervn, not only during travelling, but also in life.

Thinking over & over, backpackervn decide that from now on, backpackervn will try to share information after every trip, hope to provide few information to guys who loves travel & other aspects in life, too. Because our life is not only travel, you guys?

See you!
backpackervn